Thiếu Nhi Sống Lời Chúa tuần Chúa Nhật thứ 4 Mùa Chay năm C 30/03/2025
LỜI CHÚA MỖI NGÀY
BÀI ĐỌC I: Gs 5, 9a.10-12
“Dân Chúa tiến vào đất Chúa hứa và mừng Lễ Vượt Qua”.
Bài trích sách Giosuê.
Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Giosuê rằng: “Hôm nay, Ta đã cất sự dơ nhớp của Ai-cập khỏi các ngươi!” Con cái Israel tạm trú tại Galgali và mừng Lễ Vượt Qua vào ban chiều ngày mười bốn trong tháng, trên cánh đồng Giêricô. Ngày hôm sau Lễ Vượt Qua, họ ăn các thức ăn địa phương, bánh không men và lúa mạch gặt năm ấy. Từ khi họ ăn các thức ăn địa phương, thì không có manna nữa. Và con cái Israel không còn ăn manna nữa, nhưng họ ăn thổ sản năm đó của xứ Canaan.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7
Đáp: Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao (c. 9a).
1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui.
2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi mọi điều lo sợ.
3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn.
BÀI ĐỌC II: 2 Cr 5, 17-21
“Thiên Chúa đã nhờ Đức Kitô giao hoà chúng ta với mình”.
Bài trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, nếu ai ở trong Đức Kitô, thì người đó sẽ là một thụ tạo mới, những gì là cũ đã qua đi: này đây tất cả mọi sự đã trở thành mới. Vì mọi sự bởi Thiên Chúa, Đấng đã nhờ Đức Kitô giao hoà chúng ta với mình, và trao phó cho chúng tôi chức vụ giao hoà. Thật vậy, Thiên Chúa là Đấng giao hoà thế gian với chính mình Người trong Đức Kitô, nên không kể chi đến tội lỗi của loài người, và đặt lên môi miệng chúng tôi lời giao hoà. Nên chúng tôi là sứ giả thay mặt Đức Kitô, như chính Chúa dùng chúng tôi mà khuyên bảo. Vì Đức Kitô, chúng tôi van nài anh em hãy giao hoà với Thiên Chúa. Đấng không hề biết tội, thì Thiên Chúa làm nên thân tội vì chúng ta, để trong Ngài, chúng ta trở nên sự công chính của Thiên Chúa.
Đó là lời Chúa.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM: Lc 15,18
Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha.
PHÚC ÂM: Lc 15, 1-3. 11-32
“Em con đã chết nay sống lại”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, những người thu thuế và những kẻ tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng; thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: “Người kia có hai con trai. Đứa em thưa với cha rằng: “Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con”. Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt tất cả của mình, trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó, và nó bắt đầu cảm thấy túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, người này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ cặn bã heo ăn cho đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó hồi tâm lại và tự nhủ: “Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn uống dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói. Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: “Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha”. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy ra ôm choàng lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu… Người con trai lúc đó thưa rằng: “Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa”. Nhưng người cha bảo đầy tớ: “Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu, và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng: vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất, nay lại tìm thấy”. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.
“Người con cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: “Đó là em cậu đã trở về, và cha cậu đã giết bê béo, vì thấy cậu ấy về mạnh khoẻ”. Anh liền nổi giận và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào. Nhưng anh trả lời: “Cha coi, đã bao năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn. Còn thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn đàng điếm, nay trở về thì cha lại sai làm thịt bê béo ăn mừng nó”. Nhưng người cha bảo: “Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc và vui mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”.
Đó là lời Chúa.
Lời nguyện tín hữu
Chủ tế: Anh chị em thân mến! Thiên Chúa là Cha nhân từ hằng yêu thương và sẵn sàng tha thứ cho những ai thành tâm sám hối. Ý thức thân phận tội lỗi của mình và tin tưởng vào lòng Chúa thương xót, chúng ta cùng dâng lên Chúa những lời nguyện xin:
- Ông chạnh lòng thương, chạy ra, ôm cổ anh ta, và hôn lấy hôn để”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho các vị mục tử trong Hội Thánh, luôn có trái tim từ bi nhân hậu, để hướng dẫn những người tội lỗi, lầm lạc trở về với Thiên Chúa là Cha.
- “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho những người có trách nhiệm trong xã hội, luôn biết mưu ích cho mọi người, nhất là những người nghèo đói và đau khổ.
- “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho các tội nhân biết thật tâm ăn năn thống hối, đoạn tuyệt với tội lỗi. Nhờ đó, họ được Thiên Chúa rộng thương đón nhận và trao ban nguồn phúc ân dồi dào.
- “Chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy”. Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mọi người trong cộng đoàn chúng ta luôn biết yêu thương, tha thứ, và giúp nhau đạt tới niềm vui ơn cứu độ.
Chủ tế: Lạy Thiên Chúa là Cha rất nhân từ, xin nhận lời chúng con cầu nguyện, và giúp chúng con biết yêu thương, sẵn sàng tha thứ cho nhau, hầu trở nên dấu chỉ lòng thương xót của Chúa trong thế giới hôm nay. Chúng con cầu xin nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con.
Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 4 Mùa Chay năm C
“Chúng ta phải ăn mừng và hoan hỷ,vì em con đây đã chết, nay lại sống, đã mất, nay lại tìm thấy”.(Lc 15,3
Chúng con yêu quí,
Câu chuyện chúng con vừa nghe chúng con có thấy hay không?
– Hay quá đi mất!
Đây là câu chuyện về một gia đình. Gia đình này có một người cha và hai người con. Theo ý của Chúa trong bài dụ ngôn thì rõ ràng là cả hai người con này đều là những người đáng trách.
Câu chuyện xảy ra xem ra có vẻ rất bất ngờ.
Hai anh em cùng chung một cha. Người em bỏ nhà ra đi vì anh ta quyết định sống cuộc sống riêng của anh ta.
Sau thời gian một mình một cõi, sống buông thả say sưa tiêu hết tiền bạc mình có, thì cuộc sống anh ta rơi vào tình trạng hết sức bi đát. Hết tiền hết bạc thì hết bạn bè, hết mọi thứ mà anh ta mơ tưởng như trước khi bỏ nhà ra đi. Lần đầu tiên trong đời anh ta phải giáp mặt với những cảnh phũ phàng và nhiều đau khổ như thế. Anh ta phải đi làm nghề chăn heo, muốn được ăn những thứ heo ăn cho đỡ đói nhưng cũng không được. Thật là một thảm hoạ.
Rất may là anh ta đã biết nghĩ lại. Anh ta đã hiểu được lỗi lầm của mình. Anh ta hiểu thật rõ những gì anh ta đã làm mất. Và anh ta quyết định trở về nhà. Thái độ lúc này của anh ta thật khiêm tốn và xem chừng có cả một chút sợ hãi. Anh ta xưng thú tội trước mặt người đang giơ tay đón nhận anh. Người ấy chính là cha anh. Người cha đã tha thứ và ban lại cho anh danh nghĩa là con, và ôm chặt anh trong vòng tay yêu thương của mình.
Chúng con thấy người cha đó là một người cha thế nào? Thật là tuyệt vời. Không một lời trách móc. Không một cử chỉ buồn lòng. Trái lại còn hoan hỉ vui vẻ tổ chức tiệc tùng mừng anh trở về.
Câu chuyện được tiếp tục như sau: Người anh cả đi làm về và khi nghe biết những gì đang xảy ra trong nhà. Anh nổi giận. Anh trả lời với người cha đến yêu cầu anh tham gia vào cuộc vui: “Con làm việc như một kẻ làm thuê, con vâng lệnh cha thế mà cha chẳng cho con cái gì đặc biệt cả. Nhưng đứa con của cha kia đã bỏ cha mà ra đi nay trở về, thì cha mở tiệc ăn mừng để đón tiếp anh ta “.
Anh con cả này là một kẻ không tự xem mình như con cái mà chỉ là một kẻ làm thuê. Người cha kia không phải là cha của anh ta nhưng là một ông chủ. Một ông chủ khắt khe, đòi hỏi, chỉ biết ra lệnh.
Và khi người cha trả lời: “Con ơi, con luôn luôn ở với cha và bao giờ cha cũng cho con dư đầy mọi sự. Đối với con, lúc nào cũng là tiệc ăn mừng cả. Nhưng em con đã mất đi và nay tìm lại được. Chẳng phải là chuyện bình thường khi chúng ta vui mừng và mở tiệc vì chúng ta lại được đoàn tụ ư?”.
2. Cha hỏi chúng con, Chúa Giêsu kể câu chuyện này để làm gì?
Để nhắc nhở chúng ta nhớ lại địa vị làm con của mình. Phải, chúng ta là con của Thiên Chúa nhờ ân sủng Ngài ban cho ta chứ không phải nhờ tuân giữ luật lệ. Thiên Chúa ban cho chúng ta tất cả những gì chúng ta cần. Nhưng không phải lúc nào chúng ta cũng biết nhìn ra những gì chúng ta có, những gì chúng ta nhận được.
Như hai người con đều làm phiền lòng người cha. Xét cho cùng, chúng ta cũng thường làm phiền lòng Thiên Chúa như thế.
Là những người con đáng lý ra chúng phải hiểu rõ về cha của mình. Thế nhưng cả hai đã không làm được điều đó. Chính vì thế mà cách cư xử của cả hai người con đối với Cha mình có nhiều điều tắc trách.
Như vậy câu chuyện cho chúng ta thấy: Mọi tội lỗi chúng ta phạm ít nhiều đều bắt nguồn từ chỗ chúng ta còn thiếu sự hiểu biết về tình yêu của Thiên Chúa là Cha chúng ta.
Có một cậu bé tự cho mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế giới này. Trong con mắt của bạn bè, cậu là kẻ nhát gan, yếu đuối. Trên nét mặt cậu thường lộ vẻ sợ hãi. Cậu thở phì phò giống người ta kẻo bễ vậy. Khi bị cô giáo gọi đứng dậy đọc bài hay trả lời câu hỏi, đôi chân cậu lập tức run rẩy, môi liên tục mấp máy. Đương nhiên, cậu trả lời ấp úng và đứt quãng. Cuối cùng, cậu đỏ mặt xấu hổ quay về chỗ ngồi. Nếu cậu có một gương mặt đẹp, thì người khác có thể cảm tình với cậu một chút. Nhưng khi bạn thương hại nhìn cậu ta, thì bạn có thể nhìn thấy hàm răng hô xấu xí của cậu.
Vào một ngày mùa xuân, bố cậu bé xin nhà hàng xóm một ít cây giống. Bố cậu muốn trồng chúng trước nhà. Ông bảo các con, mỗi đứa trồng một cây. Ông còn hứa với chúng, cây của ai lớn nhanh nhất, người đó sẽ được ông tặng cho một món quà giá trị. Cậu bé ấy cũng muốn nhận được món quà.
Nhưng khi nhìn thấy anh chị em hào hứng chạy đi, chạy lại tưới nước cho cây, không hiểu tại sao, trong đầu cậu lại nảy sinh ý nghĩ kỳ quặc: cậu mong cái cây mình trồng, mau chóng chết đi. Vì thế, cậu chỉ tưới nước cho cây hai lần, rồi sau đó bỏ mặc nó.
Một tuần sau, khi xem cái cây mình trồng, cậu bé ngạc nhiên khi phát hiện ra nó không những không héo úa, mà còn mọc ra mấy cái lá xanh nõn nà. So với những các cây mà anh chị em cậu trồng, dường như nó còn tươi tốt hơn và tràn đầy sức sống hơn. Bố cậu thực hiện đúng lời hứa, mua cho cậu một món quà mà cậu thích nhất. Đồng thời, ông còn nói với cậu, cứ xem cách cậu trồng cây, thì sau này chắc chắn cậu sẽ trở thành một nhà thực vật học xuất sắc.
Từ đó trở đi, cậu bé dần dần trở nên lạc quan.
Vào một buổi tối, cậu bé trằn trọc không sao ngủ được. Nhìn ánh trăng vằng vặc ngoài sân, cậu chợt nhớ đến câu nói của thầy giáo dạy sinh vật: thực vật thường lớn lên vào lúc trời tối. Cậu nghĩ bụng, tại sao mình không xem thử xem cái cây mình trồng lớn như thế nào nhỉ? Khi cậu rón rén đi ra ngoài sân. Cậu nhìn thấy bố đang dùng gáo tưới nước cho cái cây cậu trồng. Ngay lập tức, cậu hiểu ra tất cả. Hóa ra, bố cậu âm thầm bón phân cho cây cậu trồng.
Cậu trở về phòng ngủ, gục mặt xuống giương mặc cho nước mắt chảy đầm đìa trên khuôn mặt.
Thấm thoắt mấy chục năm đã trôi qua. Cậu bé với đôi chân tập tễnh ấy, mặc dù đã không trở thành một nhà thực vật học như ước nguyện của người cha, nhưng lại trở thành tổng thống của nước Mỹ. Tên của ông là Franklin Roosevelt.
Lm. Giuse Đinh Tất Quý
Học hỏi Phúc âm: Chúa nhật 4 mùa Chay năm C
“Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa”.
Lời Chúa:
1 Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng. 2 Những người Pharisêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng”. 3 Đức Giêsu mới kể cho họ dụ ngôn này:
“Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng: “Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng”. Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.
14 Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy”. 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.
21 Bấy giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa…” 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy”. Và họ bắt đầu ăn mừng.
25 Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời: “Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ”. 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha: “Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!”.
31 Nhưng người cha nói với anh ta: “Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy”.
Học hỏi:
1. Nhân vật chính của dụ ngôn này là ai? Trong hai đứa con, đứa con nào là nhân vật mà ta cần để ý hơn? Đọc Lc 15,1-3.
2. Người con thứ được chia mấy phần sản nghiệp của người cha? Đọc Đnl 21,15-17. Đâu là những hành vi bất hiếu của người con thứ? Tội bất hiếu bị xử như thế nào? Đọc Đnl 21,18-21.
3. Đâu là tình cảnh khốn cùng nhục nhã ê chề của người con thứ sau khi bỏ nhà ra đi? Người Do-thái coi heo là con vật như thế nào? Đọc Lêvi 11,7; 1 Mcb 1,47-49.
4. Đọc Lc 15,17-20a. Bạn có tin người con thứ ăn năn thật sự không, hay anh ta trở về chỉ vì sắp chết đói?
5. Đọc Lc 15,17-21. Đâu là những điều người con thứ định làm và đã làm để chứng tỏ anh muốn hối cải trở về với cha? Bạn có thấy những bước chính của Bí Tích Giải Tội (Hòa Giải) ở đây không?
6. Đọc Lc 15,25-30. Đâu là tội của người con cả? Tội người con cả có giống với tội người con thứ không?
7. Người con thứ trở về nhà cha có dễ không? Đâu là những điều anh có thể phải hứng chịu? Người con cả chấp nhận vào nhà cha có dễ không? Để vào nhà, anh phải thay đổi điều gì?
GỢI Ý SUY NIỆM: Đọc cả bài Phúc âm, cho biết đâu là những hành vi thương xót, tha thứ của người cha đối với con thứ và con cả? Bạn nghĩ gì về người cha trong dụ ngôn này? Ông có phải là người nhu nhược, nuông chiều các con không?
PHẦN TRẢ LỜI
- Trước đây người ta hay gọi dụ ngôn này là dụ ngôn Người Con hoang đàng. Nhưng dần dần người ta nhận ra nhân vật chính là Người Cha giàu lòng xót thương và tha thứ. Tuy nhiên, trong hai đứa con, người ta vẫn để ý hơn đến đứa con thứ và ít chú ý đến con cả. Thật ra, anh con cả là nhân vật cần được chú ý hơn. Khi kể chuyện, nhân vật chính thường đặt ở sau. Nếu đọc Lc 15,1-3, ta sẽ thấy tại sao Đức Giêsu lại kể dụ ngôn này. Ngài kể dụ ngôn Người Cha nhân hậu, nhằm mục đích trả lời cho những người Pharisêu và các kinh sư. Họ xầm xì với nhau về chuyện Đức Giêsu đón tiếp và ăn uống với các người tội lỗi (Lc 15,2). Thật ra, chính những người thu thuế và các người tội lỗi đã đến gần để nghe Đức Giêsu (Lc 15,1). Họ đến với Đức Giêsu và Ngài đã đón tiếp họ. Đức Giêsu kể dụ ngôn Người Cha nhân hậu để biện minh cho thái độ đón tiếp người tội lỗi của mình. Có thể nói Người Cha là hình ảnh của Đức Giêsu, đứa con thứ là hình ảnh của những người tội lỗi, còn anh con cả tiêu biểu cho những người Pharisêu và các kinh sư.
- Người con thứ bị coi là bất hiếu vì anh ta đã đòi cha phải chia gia tài cho mình, ngay khi cha còn sống. Thường chỉ được chia gia tài sau khi cha qua đời. Con thứ được hưởng một phần ba gia tài của người cha, và con cả được gấp đôi (Đnl 21,15-17). Tuy nhiên, với gia tài được chia, con thứ đã bỏ nhà ra đi, đến một vùng xa, ăn chơi phung phí, sống phóng đãng, và cuối cùng trắng tay, chẳng còn gì. Theo sách Đệ nhị luật, đứa con phạm tội bất hiếu có thể bị trừng phạt bằng cách bị mọi người trong thành ném đá cho chết (Đnl 21,18-21).
- Sau khi rời khỏi nhà của cha, người con thứ trượt từ từ xuống con đường không lối thoát (Lc 15,13-16). Lúc đầu, hẳn anh đã có một thời gian sống thoải mái, hưởng thụ khoái lạc ăn chơi, vì có nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều cũng có lúc hết. Chẳng may vùng ấy lại xảy ra nạn đói lớn nên anh phải đi làm thuê cho một người dân trong vùng để có miếng mà ăn. Chủ của anh hẳn là dân ngoại, nuôi heo, nên sai anh đi chăn heo ngoài đồng. Đối với người Do-thái, heo là con vật bị coi là ô uế (Lêvi 11,7; 1 Mcb 1,47-49), nên chăn heo là công việc hết sức tồi tệ đối với anh. Tuy có việc làm, nhưng anh vẫn không thoát được cái đói giày vò. Anh đói đến mức thèm ăn đồ ăn của heo, nhưng ngay cả chuyện đó cũng không được. Anh thấy mình có nguy cơ chết vì đói ở vùng xa này, cái vùng mà anh tưởng là vùng của no đủ hạnh phúc.
- Chính khi cái chết lơ lửng trên đầu mà anh con thứ “quay về với chính mình” để làm một cuộc hồi tâm nghiêm túc. Khi đọc Lc 15,17-20a có người nghĩ rằng anh này trở về với cha chỉ vì sắp chết đói, chứ không trở về vì thật lòng ăn năn hối cải. Nghĩ như thế là coi câu anh định nói với cha là lời giả dối trên môi mép (Lc 15,18-19). Thật ra khi anh gặp cha, ở trong vòng tay cha, cảm nhận tình thương tha thứ bao la của cha, anh vẫn muốn nói lời xin lỗi đã được chuẩn bị trước (Lc 15,18-19.21). Vậy đây phải là một lời hối lỗi thật lòng! Dĩ nhiên cái đói là nguyên nhân đầu tiên thúc đẩy anh trở về (Lc 15,17). Nhưng chuyện anh có lòng sám hối thực sự là điều không thể chối cãi. Sám hối là một chủ đề lớn của Tin Mừng Luca. Thiên Chúa vui mừng không phải vì một người phạm tội, nhưng vì “một người tội lỗi hối cải” (Lc 15,7.10).
- Điều anh con thứ định làm là: đứng lên, đi về với cha, nói với cha một lời ăn năn và một yêu cầu (Lc 15,18-19). Những điều anh định làm thì anh đã làm sau đó (Lc 15,20-21). Ta có thể thấy một số nét của Bí tích Hòa giải nơi thái độ của anh. Có thể nói anh đã hồi tâm xét mình (c. 17), đã có lòng thống hối thật sự về tội mình đã phạm (cc. 18-19, “con đã phạm tội với trời và với cha, chẳng còn xứng đáng được gọi là con”). Sau đó anh đã đi gặp cha để xưng tội (c. 21). Anh định nói lên việc đền tội của anh là “xin cha xử với con như một trong những kẻ làm thuê của cha” (Lc 15,19), nhưng cha anh đã không để anh nói câu đó. Người cha đã “giải tội” cho anh trước khi anh xưng tội. Ông giải tội cho anh bằng cái ôm và những nụ hôn (c.20). Ông không đọc lời xá giải cho anh, nhưng ông trả lại cương vị làm con cho anh bằng việc bảo gia nhân đem cho anh những thứ của người con như áo đẹp, nhẫn, dép (c. 22). Kết thúc là một đại tiệc để ăn mừng, có bê béo và đoàn ca vũ nhạc trình diễn. Mỗi bí tích Hòa giải cũng kết thúc trong niềm vui.
- Ít khi chúng ta nghĩ đến tội của con cả. Thật ra tội của anh cũng giống tội của em. Đúng là anh đã không bỏ nhà ra đi, và đã chăm chỉ làm việc cho cha ở ngoài đồng. Nhưng anh giống em ở chỗ không chịu vào nhà, đứng ngoài nhà (còn em thì bỏ nhà, nhưng đã về nhà, vào nhà). Anh ở gần cha, nhưng thật ra lòng thì xa cha; anh nổi giận khi cha rất vui, anh không vui được với niềm vui của cha. Anh nói hỗn với cha, gọi em là “thằng con cha đó,” coi cha không công bằng khi đối xử với anh (Lc 15,29-30).
- Cả con thứ và con cả đều khó trở về với cha. Con thứ phải chấp nhận xấu hổ khi trở về thân tàn ma dại, phải liều chấp nhận chịu cha phạt hay từ chối, chịu mọi người và gia nhân cười chê. Để có thể vào nhà, con cả phải hết giận mà vào dự tiệc, phải đến chung vui với cha và chấp nhận người em, phải chịu sống chung với đứa em đã tiêu sạch phần gia tài của nó.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J

“Con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy”
Tin Mừng thánh Luca 15,1-3.11-32
Ba dụ ngôn về lòng thương xót của Thiên Chúa
1Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng. 2Những người Pharisêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng”. 3Đức Giêsu mới kể cho họ dụ ngôn này:
Dụ ngôn người cha nhân hậu
11Rồi Đức Giêsu nói tiếp: “Một người kia có hai con trai. 12Người con thứ nói với cha rằng: “Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng. Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.
14“Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: “Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! 18Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.
21Bấy giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. 22Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! 24Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy. Và họ bắt đầu ăn mừng.
25“Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27Người ấy trả lời: “Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ. 28Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29Cậu trả lời cha: “Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!
31“Nhưng người cha nói với anh ta: “Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy”.
1The tax collectors and sinners were all drawing near to listen to him, 2but the Pharisees and scribes began to complain, saying, “This man welcomes sinners and eats with them”. 3So to them he addressed this parable.
11Then he said, “A man had two sons, 12and the younger son said to his father, ‘Father, give me the share of your estate that should come to me.’ So the father divided the property between them. 13After a few days, the younger son collected all his belongings and set off to a distant country where he squandered his inheritance on a life of dissipation. 14When he had freely spent everything, a severe famine struck that country, and he found himself in dire need. 15So he hired himself out to one of the local citizens who sent him to his farm to tend the swine. 16And he longed to eat his fill of the pods on which the swine fed, but nobody gave him any. 17Coming to his senses he thought, ‘How many of my father’s hired workers have more than enough food to eat, but here am I, dying from hunger. 18I shall get up and go to my father and I shall say to him, “Father, I have sinned against heaven and against you. 19I no longer deserve to be called your son; treat me as you would treat one of your hired workers”‘. 20So he got up and went back to his father. While he was still a long way off, his father caught sight of him, and was filled with compassion. He ran to his son, embraced him and kissed him.
21His son said to him, ‘Father, I have sinned against heaven and against you; I no longer deserve to be called your son’. 22But his father ordered his servants, ‘Quickly bring the finest robe and put it on him; put a ring on his finger and sandals on his feet. 23Take the fattened calf and slaughter it. Then let us celebrate with a feast,24because this son of mine was dead, and has come to life again; he was lost, and has been found.’ Then the celebration began.
25Now the older son had been out in the field and, on his way back, as he neared the house, he heard the sound of music and dancing. 26 He called one of the servants and asked what this might mean. 27The servant said to him, ‘Your brother has returned and your father has slaughtered the fattened calf because he has him back safe and sound’. 28He became angry, and when he refused to enter the house, his father came out and pleaded with him. 29He said to his father in reply, ‘Look, all these years I served you and not once did I disobey your orders; yet you never gave me even a young goat to feast on with my friends. 30But when your son returns who swallowed up your property with prostitutes, for him you slaughter the fattened calf’. 31He said to him, ‘My son, you are here with me always; everything I have is yours.
I. HÌNH TÔ MÀU
* Chủ đề của hình này là gì?
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
* Bạn hãy viết câu TM thánh Luca 5,18b
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
II. TRẮC NGHIỆM
01. Những người hay lui tới để nghe Đức Giêsu giảng? (Lc 15,1)
a. Người ngoại kiều.
b. Người tội lỗi.
c. Người thu thuế.
d. Chỉ b và c đúng.
02. Sau khi phung phí tài sản, anh lâm vào cảnh túng thiếu, phải đi ở đợ, người này sai anh làm gì? (Lc 15,16)
a. Ra vườn hái nho.
b. Ra đồng chăn heo.
c. Lên thuyền đánh cá.
d. Ra ruộng gieo giống.
03. Tại nơi chăn heo, anh ta hồi tâm và tự nhủ điều gì? (Lc 15,17)
a. Người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa.
b. Ta đứng lên, đi về cùng cha.
c. Xin được coi như 1 người làm công cho cha.
d. Cả a, b và c đúng.
04. Đâu là những thứ người cha trao cho người con ngày ngày con trở về? (Lc 15,20)
a. Áo đẹp.
b. Nhẫn.
c. Dép.
d. Cả a, b và c đúng.
05. Đây là lời người cha lúc người con hoang trở về: (Lc 15,22-24)
a. Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu.
b. Xỏ nhẫn vào ngón tay.
c. Con ta đã chết mà nay sống lại.
d. Cả a, b và c đúng.
III. Ô CHỮ
Những gợi ý
01. Khi thấy con trở về, người cha đã nói con ta đã chết nay thế nào? (Lc 15,24)
02. Ai xầm xì khi Đức Giêsu đón tiếp những người tội lỗi? (Lc 15,2)
03. Người con thứ xin chia phần gì mà anh ta được hưởng? (Lc 15,12)
04. Sau khi phung phí tài sản, anh lâm vào cảnh túng thiếu, phải đi ở đợ, người này sai anh ra đồng làm gì? (Lc 15,16)
05. Người ta xỏ gì vào ngón tay của cậu? (Lc 15,22)
06. Người con thứ nghĩ mình thế nào đối với Trời và với cha? (Lc 15,18)
07. Khi con trở về, người cha bắt dê mở tiệc để làm gì? (Lc 15,24)
Hàng dọc: Chủ đề của ô chữ này là gì?
IV. CÂU THÁNH KINH HỌC THUỘC LÒNG
“Con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.”
Tin Mừng thánh Luca 15,24
Lời giải đáp
VUI HỌC THÁNH KINH
CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY C
I. HÌNH TÔ MÀU
* Chủ đề: Người Cha Nhân Hậu
* Bạn hãy viết câu TM thánh Luca 5,18b
“Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha”
II. TRẮC NGHIỆM
01. d. Chỉ b và c đúng (Lc 15,1)
02. b. Ra đồng chăn heo (Lc 15,16)
03. d. Cả a, b và c đúng (Lc 15,17)
04. d. Cả a, b và c đúng (Lc 15,20)
05. d. Cả a, b và c đúng (Lc 15,22-24)
III. Ô CHỮ
01. Sống lại (Lc 15,24)
02. Kinh sư (Lc 15,2)
03. Tài sản (Lc 15,12)
04. Chăn heo (Lc 15,16)
05. Nhẫn (Lc 15,22)
06. Đắc tội (Lc 15,18)
07. Ăn mừng (Lc 15,24)
Hàng dọc: Nhân hậu
GB. NGUYỄN THÁI HÙNG
Trò chơi ô chữ – Chúa nhật IV mùa Chay – Năm C
Kinh thánh bằng hình: Chúa nhật tuần 4 Mùa Chay năm C
“Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy”.