Thiếu Nhi Sống Lời Chúa, Chúa Nhật thứ 5 mùa chay năm A 22/03/2026.
LỜI CHÚA MỖI NGÀY

BÀI ĐỌC I: Ed 37, 12-14
“Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống”.
Bài trích sách Tiên tri Êdêkiel.
Ðây Chúa là Thiên Chúa phán: “Hỡi dân Ta, này Ta sẽ mở cửa mồ các ngươi, Ta sẽ kéo các ngươi ra khỏi mồ và dẫn dắt các ngươi vào đất Israel. Hỡi dân Ta, các ngươi sẽ biết Ta là Chúa, lúc Ta mở cửa mồ các ngươi, và kéo các ngươi ra khỏi mồ, Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống, Ta sẽ cho các ngươi an cư trên đất các ngươi, và các ngươi biết rằng: Ta là Chúa, chính Ta đã phán và đã thi hành”.
Ðó là lời Chúa.
ÐÁP CA: Tv 129, 1-2. 3-4ab. 4c-6. 7-8
Ðáp: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ (c. 7).
1) Từ vực sâu, lạy Chúa, con kêu lên Chúa. Lạy Chúa, xin nghe tiếng con cầu; dám xin Chúa hãy lắng tai, hầu nghe thấu tiếng van nài của con.
2) Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư? Nhưng Chúa thường rộng lượng thứ tha, để cho thiên hạ tôn thờ kính yêu.
3) Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Ngài. Linh hồn con mong đợi Chúa con, hơn người lính gác mong trời rạng đông.
4) Hơn người lính gác mong hừng đông dậy. Israel đang mong đợi Chúa con: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ. Và chính Ngài sẽ giải thoát Israel cho khỏi mọi điều gian ác.
BÀI ĐỌC II: Rm 8, 8-11
“Thánh Thần của Ðấng làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em”.
Bài trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, những kẻ sống theo xác thịt, thì không thể đẹp lòng Chúa. Còn anh em, anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo tinh thần, nếu thật sự Thánh Thần Chúa ở trong anh em. Nếu ai không có Thánh Thần của Ðức Kitô, thì kẻ ấy không thuộc về Người. Nhưng nếu Ðức Kitô ở trong anh em, cho dù thân xác đã chết vì tội, nhưng tinh thần vẫn sống vì đức công chính. Và nếu Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em, thì Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em.
Ðó là lời Chúa.
Câu Xướng trước Phúc Âm: Ga 11, 25a và 26
Chúa phán: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, sẽ không chết đời đời”.
PHÚC ÂM: Ga 11, 1-45
“Ta là sự sống lại và là sự sống”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.
Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Dothái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Điđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”.
Đến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Dothái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.
Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Dothái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Dothái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Đã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Dothái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”.
Một số người Dothái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.
Ðó là lời Chúa.

HOẶC ĐỌC BÀI NGẮN: Ga 11, 3-7. 17. 20-27. 33b-45
Khi ấy, hai chị em của Ladarô sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.
Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”.
Đến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con cũng sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy: vâng, con đã tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.
Người xúc động và hỏi: “Đã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Dothái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ.
Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con. Nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”.
Một số người Dothái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.
Đó là lời Chúa.

CHỦ TẾ: Anh chị em thân mến, Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót, Ngài luôn mở ra những cơ hội mới, để chúng ta ăn năn hối cải mà trở về với Ngài. Tin tưởng vào lòng thương xót của Thiên Chúa, chúng ta cùng dâng lời cầu nguyện:
1. “Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc và khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn.” Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho các Mục tử của Hội Thánh, luôn được đầy tràn đức ái mục tử, để các ngài khơi lên trong tâm hồn những ai sống khô khan cằn cỗi, một dòng suối thánh ân dạt dào.
2. “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu.” Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mọi người luôn cư xử với anh chị em đồng loại, bằng trái tim đầy lòng bao dung và nhân ái, để những ai lầm đường lạc lối, có thể làm lại cuộc đời nhờ sự khích lệ, nâng đỡ và yêu thương của mọi người.
3. “Tôi chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua để lao mình về phía trước.” Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho các tín hữu luôn biết cậy dựa vào sức mạnh của Chúa khi đối diện với những thử thách gian nan, để thẳng tiến tới Đức Kitô là đích điểm của cuộc đời.
4. “Vì Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan.” Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho mỗi người trong cộng đoàn chúng ta, cảm nhận được tình yêu thương tha thứ của Thiên Chúa, để chúng ta cũng biết yêu thương và tha thứ cho anh chị em mình.
CHỦ TẾ: Lạy Chúa là Cha chí ái, lòng thương xót của Cha bao phủ tội lỗi chúng con. Xin cho chúng con luôn ý thức những bất toàn và yếu đuối của bản thân, để chúng con luôn khiêm tốn nài xin lòng thương tha thứ của Cha. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.
Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 5 Mùa Chay năm A
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống”. (Ga 11, 25)
Chúng ta vừa được nghe một bài Tin Mừng hết sức đặc biệt. Đây là câu chuyện chỉ có Chúa Giêsu mới làm được. Qua câu chuyện này cha thấy có hai điều rất rõ một là tình thương và hai là quyền năng của Chúa Giêsu
1. Tình thương của Chúa.
Tình thương của Chúa là tình thương hết sức đặc biệt.
Trước hết chúng con thấy: Khi Lazarô đau, hai chị em của ông đã dùng những lời như thế này để báo tin cho Chúa: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đang đau liệt” (Ga 11,3). “Người Thầy yêu” Chúng con có thấy ai trên đời này dám thưa với Chúa như vậy không ?
b/ Rồi chúng con thấy khi Chúa Giêsu được tin, Chúa nói với các môn đệ của Chúa thế nào ? Cha thấy chưa bao giờ trong Tin Mừng Chúa làm như thế. Chúa nói: “Lazarô, bạn của chúng ta đang ngủ” (Ga 11,11). Lazarô-bạn. Bạn của chúng ta, bạn của Chúa, bạn của cả các tông đồ. Thật quá là thân mật! Khó có thể mà tìm được một kiểu nói nào diễn tả thân tình, thân mật như thế. Chỉ có những người thực sự yêu thương nhau mới nghĩ ra được cách xưng hô tuyệt vời như thế.
c/ Tiếp theo khi biết Lazarô chết, Chúa quyết định đi thăm ông. Các môn đệ can: “Thưa Thầy mới đây người Do thái tìm cách ném đá Thấy mà Thầy lại còn trở lại đó sao ?” (Ga 11,8) nhưng Chúa nhất định cứ đi. Chết cũng đi. Chúa có liều lắm không chúng con. Cha tưởng là liều chứ nhưng khi đã yêu thì đâu có xá gì. Chúa đã chẳng nói: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người dám chết vì người mình yêu đó sao”
2. Đức Giêsu là một Thiên Chúa.
Vâng đúng như vậy anh chị em. Cha đã gặp được một Đức Giêsu là một Thiên Chúa đầy quyền năng.
a/ Khi Chúa vừa có mặt, một số người Do thái đã nói với nhau “Ông ấy đã mở mắt cho người mù…mà không thể làm cho anh ấy khỏi chết hay sao ?” (Ga 11,37) Chúng con thấy chính những người Do thái cũng đã thấy được quyền năng của Chúa.
b/ Khi đến trước cửa mộ, Chúa chỉ vào phiến đá lấp cửa mồ và ra lệnh: “Hãy đem phiến đá đó đi” (Ga 11,39). Thật là không ai dám nghĩ tới điều đó. Đây là một lệnh truyền kinh khủng bởi vì luật pháp Do Thái phạt rất nặng tất cả những ai dám xâm phạm đến mồ mả của người chết. Bởi vậy khi Chúa truyền lệnh phải gỡ hòn đá lấp cửa mồ Lazarô ra thì tất cả mọi người đều cảm thấy sợ hãi.
Ở đây lại một lần nữa Chúa làm cho mọi người thấy là Chúa có quyền làm tất cả những gì Ngài muốn vì Ngài là Thiên Chúa. Trước đó khi Martha bày tỏ sự thất vọng của mình: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con đã không chết” (Ga11,32). Chúa trả lời ngay, như một lời hứa: “Em con sẽ sống lại” (Ga 11,23) và bây giờ thì Chúa sắp làm những gì Chúa đã nói. Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng và khiếp sợ, Martha đánh bạo thưa với Chúa: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, em con đã ở trong mồ bốn ngày rồi” (Ga 11,39)
Bốn ngày cho một cái xác chết, không còn có thể làm gì được nữa. Con người hoàn toàn bất lực. Con người hoảng sợ cũng phải vì con người chẳng có thể làm gì cho một cái xác không hồn đã được chôn 4 ngày rồi.
Nhưng với Chúa thì không như thế vì Chúa có quyền. Ngài có quyền vì Ngài là Thiên Chúa.
c/ Khi phiến đá chắn cửa mộ đã được đem đi, Chúa đưa ra một lệnh tiếp theo còn kinh khủng hơn: “Lazarô! Hãy ra khỏi mồ” (Ga 11,43). Đó là một lệnh truyền cho người đã chết và đã được người ta đem chôn 4 ngày rồi, không còn bất cứ một khả năng tiếp thu nào nữa. Vâng, một lệnh truyền cho một con người đã chết, và Phúc âm ghi thật rõ: “Người đã chết liền đi ra, chân tay còn quấn vải và mặt còn phủ khăn”. (Ga 11,44) “Người đã chết đi ra”. Chúng con có thấy người đã chết nào nghe được tiếng nói của người còn sống không. Cha đố chúng con khi chúng con gặp một người đã chết, đang nằm bất tỉnh và chúng con đến nói với người đó: “Này người đã chết ơi, tôi truyền cho ông chổi dậy” Cha đố chúng con và tất cả mọi người đấy.
d/ Rồi bằng một lệnh truyền thứ ba “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi” (Ga 11,44), Chúa đã hoàn tất công việc trả lại sự sống cho người đã chết. Trả lại sự sống cho người đã chết. Đó là một điều kỳ diệu không thể tin được nhưng lại là một sự thật Chúa đã làm trước mặt rất nhiều người. Nếu không phải là Thiên Chúa thì làm sao làm được những điều kỳ diệu như vậy.
3. Chúa Giêsu đã cho Lagiarô chết được sống lại.
Cha kể cho chúng con câu chuyện này. Câu chuyện được đăng trên báo Tuổi Trẻ, ngày 24/8/ 89, tr.2 mỗi người chúng ta hãy suy nghĩ câu chuyện này xem chúng ta có thể bắt chước Chúa Giêsu được không.
Sáng thứ sáu ngày 18/8/1989, tại phòng cấp cứu của bệnh viện nhi đồng II, bác sĩ Trần Hữu Nhơn, trưởng khoa cấp cứu của bệnh viện, đã tiếp nhận một em bé gái bị sốt cao, nguy kịch. Chẩn đoán: Phổi có mủ! Bác sĩ nói ngay với cha mẹ bệnh nhân: “Cần phải mua ngay một chai nước biển” ngoại nhập để truyền lập tức mới mong cứu được bệnh nhân”. Cha mẹ em bé lúng túng.
Bác sĩ hỏi:
– Anh làm nghề gì ? Không mua nổi hay sao ?
– Tôi đạp xích lô – người cha trả lời -. Thú thật chúng tôi không có đủ mấy chục ngàn để mua nên không biết làm sao đây!
Suy nghĩ một lúc, bác sĩ quay sang nói với cô y tá:
– Cô lãnh giùm lương của tôi, trích tiền mua cho em bé này chai nước biển!
Quay lại người cha, Bác sĩ này nói tiếp:
– Mấy chục ngàn cũng là nhiều, nhưng còn quan trọng nhiều hơn là tính mạng của em bé. Tôi phải làm như vậy mới kịp. Tôi giúp anh cơn nguy cấp này, anh nhớ giúp lại người khác khi họ lâm nạn. Anh đạp xích lô, nếu gặp ai đó cần cấp cứu thì nhớ tận tình giúp cho người ta!
Hai vợ chồng người đạp xích lô rơm rớm nước mắt như người chết đi sống lại. . .
Hay như câu chuyện này:
Một bé gái nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ. Ngày kia, em bị bệnh nặng phải vào nhà thương. Các bác sĩ cho biết chỉ có giải phẫu mới có hy vọng cứu sống em. Trước khi cho thuốc gây mê, các bác sĩ và y tá báo cho em biết là em sẽ được ngủ một giấc dài. Nghe nói ngủ, cô bé ngây thơ đã xin được quỳ xuống cầu nguyện. Thế là trước mặt mọi người, cô bé quỳ gối cầu nguyện một cách hết sức chân thành, và em kết thúc bằng lời nguyện như sau: “Xin Chúa cho con được chóng lành bệnh”. Cầu nguyện xong, em bé nằm xuống và xin các bác sĩ và y tá tiến hành cuộc giải phẫu…
Ngày hôm sau, cô bé tỉnh dậy với nỗi đau tột cùng. Câu hỏi đầu tiên của em với bác sĩ là:
– Cháu có được lành bệnh không, thưa bác sĩ ?
Vị bác sĩ nhìn thẳng vào đôi mắt của em và đáp với tất cả sự xúc động:
– Cháu hãy để cho Chúa lo liệu, bác chưa biết được kết quả của cuộc giải phẫu. Nhưng có một điều bác tin chắc, đó là cháu đã cứu được một người, và người đó không ai khác hơn đó chính là bác đây! Từ lâu, bác đã không đến nhà thờ, bác không còn nhớ đến Chúa và cũng không bao giờ cầu nguyện nữa. Thế nhưng, hôm qua khi nhìn thấy cháu cầu nguyện một cách thật sốt sắng, bác không cầm được nước mắt. Chúa đã đánh động bác. Sáng nay, bác đã đến nhà thờ xưng tội và chịu lễ. Bác tin chắc rằng Chúa đã nhận lời cháu. Cháu đừng lo lắng nữa. Hãy phó thác cho Thiên Chúa!.
Chúng con hãy tập Phục sinh cho tất cả những ai đang cần được phục sinh như câu chuyện cha vừa kể cho chúng con. Amen.
5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi

Chào các em,
Hôm nay, Chúa Nhật 5 Mùa Chay, năm A. Tin mừng theo thánh Gio-an.
Bài Tin mừng hôm nay thánh Gio-an thuật lại việc Chúa Giê-su làm cho La-da-rô chết 4 ngày sống lại. Đây là đoạn Tin Mừng sâu sắc nhất của Mùa Chay, chuẩn bị cho chúng ta bước vào mầu nhiệm Tử nạn và Phục sinh của Chúa Giê-su.“Có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a.[…]. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.”[…] Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở.[…] Rồi sau đó, […]Người bảo họ: “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây”(x. Ga 11,1-11). Tin mừng Gio-an không ngần ngại mô tả sự bi thương của kiếp người. La-da-rô đã chết bốn ngày. Mác-ta và Ma-ri-a rất đau khổ. Dẫu Mác-ta và Ma-ri-a yêu thương em mình đến đâu, hay hàng xóm có an ủi thế nào, họ cũng chỉ đứng ngoài mồ mà khóc. Con số ‘bốn ngày’ trong quan niệm của người Do thái thời đó nghĩa là hy vọng đã tắt ngúm, thân xác đã thối rữa, linh hồn đã hoàn toàn rời khỏi thân xác. Cái chết của La-da-rô đại diện cho sự bất lực tuyệt đối của con người. Tất cả đã nặng mùi.
Sự chậm trễ của Chúa Giê-su khi Ngài nán thêm 2 ngày nữa làm lý trí chúng ta khó chịu. Tại sao? Ngài yêu mến La-da-rô cơ mà! Nhiều lúc chúng ta tự hỏi: Tại sao Thiên Chúa lại im lặng trước những đau khổ của con? Tại sao Chúa không nghe lời con cầu nguyện?
“Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết”(Ga 11,21). Mác-ta vừa như trách, vừa như tin Chúa. Chúng ta nhiều lúc cũng thốt lên như vậy. Chúng ta tin Chúa, nhưng đôi khi đức tin của chúng ta bị che phủ bởi khổ đau.
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống”(Ga 11,25). “Thầy là sự sống lại và là sự sống” gợi lại danh xưng Thiên Chúa trong Cựu ước khi Ngài mạc khải cho Mô-sê: “Ta là Đấng Hiện Hữu” (Xh 3,14). Chúa Giêsu không chỉ ban sự sống lại nhưng chính Ngài là nguồn sự sống. Ai tin vào Chúa Giêsu không chỉ hy vọng sống lại trong tương lai nhưng đã bước vào sự sống mới ngay từ bây giờ. Đó là sự sống của ân sủng, sự sống của tình yêu và sự sống của Thiên Chúa trong linh hồn.
“Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.”[…] Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu?” Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” Đức Giê-su liền khóc. (x. Ga 11,32-35).
“Đức Giêsu liền khóc”. Đây là câu ngắn nhất trong toàn bộ Thánh Kinh, nhưng cũng là câu rất sâu sắc: Thiên Chúa của chúng ta không phải là một Thiên Chúa xa cách, đứng ngoài nỗi đau của con người, song là một Đấng cảm thông với nỗi đau và những mất mát của con người,như khởi đầu Tin mừng Gio-an đã viết: “Ngài đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14).
“Đức Giê-su nói: “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày” (Ga 11,39). Theo phong tục Do thái thời đó, mồ thường là hang đá và cửa mồ được đậy bằng một tảng đá lớn. Chúa Giêsu có thể làm cho tảng đá biến đi nhưng Ngài lại yêu cầu con người làm. Tảng đá đó là gì? Đó là sự thất vọng! Đó là tội lỗi! Đó là sự cứng lòng, là những điều ngăn cản con người gặp Chúa. Thiên Chúa làm phép lạ, nhưng con người phải cộng tác. Con người phải mở lòng, phải hoán cải, phải bước đến với Chúa.
“Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!” (Ga 11,43). Đây là lời quyền năng của Chúa Giê-su. Chỉ cần một lời thôi và người chết đã sống lại. Lời này cũng nói với mỗi người chúng ta hôm nay: Hãy ra khỏi bóng tối tội lỗi. Hãy ra khỏi đời sống cũ. Hãy ra khỏi sự lười biếng thiêng liêng của tâm hồn.
“Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi” (Ga 11,44). Theo phong tục của người Do thái, người chết được quấn vải liệm và buộc nhiều lớp khăn. Khi La-da-rô bước ra khỏi mồ anh vẫn bị trói bởi những băng vải đó. Con người có thể được Chúa làm cho sống lại nhưng vẫn cần cộng đoàn giúp tháo gỡ những ràng buộc. Khi một người mới hoán cải mới trở lại với đức tin rất cần sự nâng đỡ của cộng đoàn bằng lời cầu nguyện và sự cảm thông.
Các em thân mến,
Chúa Nhật thứ 5 Mùa Chay năm A tường thuật cho chúng ta dấu lạ cuối cùng của Chúa Giê-su trước cuộc thương khó của Ngài. Phép lạ này mạc khải cho chúng ta biết Chúa Giê-su là Chúa của sự sống. Ngài có quyền trên bệnh tật, trên cái chết và báo trước sự phục sinh của Ngài.
Các em thân mến,
Chúa Giêsu gọi La-da-rô bước ra khỏi mồ. Hôm nay, Ngài cũng gọi chúng ta hãy bước ra khỏi bóng tối của tội qua việc đến với Bí tích Xưng Tội. Mùa Chay này, chúng ta đã đi xưng tội chưa? Hãy mau đến với Bí tích Xưng Tội để nhận lãnh ơn tha thứ và bước vào sự sống mới với Chúa Giê-su Phục sinh.
Có như thế, chúng ta mới trở nên những tông đồ đích thực của Chúa Giê-su.
Hãy trở nên những học trò ngoan của Thầy Giê-su các em nhé.
Mến chào tất cả các em.

Học hỏi Phúc âm: Chúa nhật 5 mùa Chay năm A
2. Đọc Ga 11,4-7. Tại sao Đức Giêsu không trở lại Giuđê ngay lập tức để chữa cho Ladarô dù Ngài yêu quý anh ấy?
3. Đọc Ga 11,16; 14,5; 20,24-29. Bạn nghĩ gì về tính khí của Tôma?
4. Đọc Ga 11,22.24.39. Chị Mácta có tin Đức Giêsu hoàn sinh được em trai của chị không? Đọc Ga 11,27. Đối với chị Mácta, Đức Giêsu là ai?
5. Đọc Ga 11,32-38. Bạn thấy Đức Giêsu có những cảm xúc bình thường của con người không? Đức Giêsu có hay xao xuyến không? Đọc Ga 12,27; 13,21.
6. Đọc Ga 11,41-42. Đâu là mục đích của lời cầu nguyện của Đức Giêsu ở trước mộ Ladarô?
7. So sánh Ga 11,43-44 với Ga 20,6-7. Bạn thấy có gì khác nhau?
8. Đọc Ga 11,46-53. Đâu là hậu quả của việc Đức Giê su hoàn sinh anh Ladarô?
GỢI Ý SUY NIỆM: Đức Giêsu cho thấy mình là Sự Sống lại và là Sự Sống (Ga 11,25) bằng cách hoàn sinh anh Ladarô. Đức Giêsu phải trả giá cho việc hoàn sinh đó bằng cái chết của chính mình. Có khi nào bạn dám hy sinh một điều rất quý vì người khác?
PHẦN TRẢ LỜI
1. Đức Giêsu có tương quan thân thiết với gia đình ba chị em Mácta, Maria và Ladarô. Gia đình này ở làng Bêtania thuộc vùng Giuđê, một làng nằm trên sườn núi Ôliu về phía đông, cách Giêrusalem gần 3 km. Làng này khác với Bêtania ở bên kia sông Giođan, cách Biển Chết 9 km về phía bắc, được nói đến ở Ga 10,40; 1,28. Hiện nay Đức Giêsu đang ở Bêtania bên kia sông Giođan, Ngài được mời trở lại Bêtania thuộc vùng Giuđê để chữa cho Ladarô, đi cũng mất gần cả ngày đường.
Khi Ladarô bị bệnh nặng, hai cô chị sai người đến báo cho Thầy Giêsu. Chẳng cần nhắc tên Ladarô, chỉ cần nói: “Người mà Thầy thương mến (phileô) đang bị đau bệnh” (Ga 11,3), cũng đủ để Thầy hiểu là ai. Thầy Giêsu yêu mến (agapaô) cả ba chị em (Ga 9,5) đến nỗi Thầy chấp nhận trở lại Bêtania, vùng Giuđê, nơi người ta định ném đá Thầy (Ga 11,7-8). Các môn đệ rất ngạc nhiên về quyết định đó (Ga 11,8). Khi đọc Ga 12,1-3, ta thấy thái độ tiếp đãi trân trọng của gia đình này. Mácta luôn là người lo cơm nước, Maria là người khiến Thầy hài lòng vì cách tiếp đón.
2. Khi nghe tin Ladarô bị đau bệnh, Đức Giêsu còn ở lại Bêtania bên kia sông Giođan thêm 2 ngày nữa rồi mới đi Bêtania thuộc vùng Giuđê. Lý do khiến Ngài không đi ngay có thể vì Ngài đang bận bịu với sứ vụ tại đó (Ga 10,40-42), hay cũng có thể vì một lý do khác. Việc Ngài ở lại Bêtania bên kia sông Giođan 2 ngày làm ta nhớ lại việc Ngài cũng đã ở lại 2 ngày với người dân vùng Xy-kha ở Samaria (Ga 4,40-42). Ở cả hai nơi đều có nhiều người tin vào Ngài và Ngài phải lo cho họ.
Đức Giêsu ở lại hai ngày rồi mới đi, nhưng khi lên đường Ngài biết Ladarô đã chết rồi (x. Ga 11,11-14). Khi Ngài đến nơi, Ladarô đã được chôn 4 ngày rồi (Ga 11,17). Nếu đi quãng đường giữa hai Bêtania mất khoảng một ngày, thì có thể Ladarô đã chết không lâu sau khi người báo tin lên đường. Đây có thể là một lý do khác khiến Đức Giêsu nán lại thêm hai ngày nữa. Ngài biết mình sẽ không đến để chữa bệnh cho Ladarô, nhưng là để hoàn sinh một Ladarô đã chết. Hành vi này sẽ đem lại vinh quang cho Thiên Chúa và cho cả chính Ngài (Ga 11,4.40), cũng như làm cho lòng tin của các môn đệ mạnh hơn (Ga 11,15). Bởi đó Ngài cũng không chữa bệnh từ xa cho Ladarô như Ngài đã làm cho con của viên quan chức (Ga 4,50). Động lực của việc làm dấu lạ cho Ladarô cũng tương tự như khi Ngài làm dấu lạ cho anh mù (Ga 9,3-4)
3. Ta thấy Tôma có khi hiểu lầm điều Thầy Giêsu nói (Ga 14,5). Ông là người thẳng thắn, không dễ tin, thích kiểm chứng, thích lý luận (Ga 20,24-29). Tuy nhiên, ông lại sẵn sàng chấp nhận cái chết khi cùng Thầy trở lại vùng Giuđê là nơi người ta đang tìm cách bắt Thầy (Ga 10,39; 11,8). Chính ông đã nói với các bạn của ông: “Chúng ta cũng đi để chết với Thầy” (Ga 11,16).
4. Chị Mácta tin nếu Thầy Giêsu có mặt ở nhà của chị lúc Ladarô đang ốm nặng, cậu em có thể được chữa lành (Ga 11,21; x. 11,32). Chị tin Thầy là người luôn được Thiên Chúa nhậm lời (Ga 11,22), và tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa (Ga 11,27). Tuy nhiên, chị không dám tin Thầy Giêsu sẽ cho em mình được hoàn sinh. Khi Đức Giêsu bảo đem phiến đá che mộ đi, chị ngần ngại không chịu, vì biết xác của Ladarô đã bắt đầu phân hủy rồi, không còn hy vọng gì (Ga 11,39). Chị tin như mọi người Do-thái khác, tin rằng thân xác con người chỉ sống lại trong ngày tận thế (Ga 11,24).
5. Gioan 11,32-38 là đoạn văn cho ta thấy Đức Giêsu có những cảm xúc như một con người bình thường. Ngài “thổn thức trong lòng và xao xuyến” (Ga 11,33), thậm chí Ngài khóc khi những người chung quanh khóc (Ga 11,33.35). Ngài lại “thổn thức trong lòng” khi đi ra mộ của Ladarô (Ga 11,38). Đức Giêsu xao xuyến trước cái chết của Ladarô có thể là vì Ngài biết mình sẽ phải hoàn sinh anh ấy, nhưng hành vi đó sẽ dẫn đến cái chết của chính bản thân. Trong Tin Mừng Gioan, Đức Giêsu còn xao xuyến hai lần khác: trước cái chết của chính mình (Ga 12,27) và trước sự phản bội của Giuđa (Ga 13,21), dù Ngài vẫn khuyên các môn đệ đừng xao xuyến (Ga 14,1.27).
6. Đức Giêsu ngước mắt lên cầu nguyện với Thiên Chúa Cha khi đứng trước mộ Ladarô (Ga 11,41-42). Trong những phép lạ chữa bệnh khác, không thấy nói đến chuyện Đức Giêsu cầu nguyện trước khi làm phép lạ. Lời nguyện của Ngài bắt đầu bằng tiếng xưng hô: Lạy Cha, Abba (Mc 14,36). Ngài không xin Cha cho mình khả năng hoàn sinh Ladarô, nhưng qua lời nguyện này, Ngài muốn cho mọi người thấy tương quan là Con của Ngài đối với Thiên Chúa là Cha, và Ngài là người được Cha sai phái. Ngài dâng lời cảm tạ Cha là người nghe và luôn nghe Ngài.
7. So sánh Ga 11,43-44 với Ga 20,6-7, ta thấy có những điểm giống nhau và khác nhau. Ladarô ra khỏi mồ mà tay chân còn quấn những băng vải và mặt còn phủ khăn (soudarion). Anh ấy còn bị vướng víu, chưa được tự do để đi. Còn Đức Giêsu phục sinh ra khỏi mồ thì không ai thấy. Những băng vải còn đó, nhưng khăn phủ mặt thì được cuộn lại, xếp riêng ra một chỗ (Ga 20,7). Như thế Ladarô được hoàn sinh nhờ lệnh của Đức Giêsu và cần người tháo cởi để đi được, còn Đức Giêsu được phục sinh, tự mình ra khỏi mồ.
8. Hậu quả của việc Đức Giêsu hoàn sinh anh Ladarô là cái chết của chính Ngài. Các thủ lãnh quyết định giết Đức Giêsu vì dấu lạ lớn lao Ngài mới làm. Thực ra họ giết Ngài vì ganh tỵ, vì thấy đám đông dân chúng tin vào Ngài (Ga 11,48; 12,9-11.17-19). Tuy nhiên, họ đưa ra lý do một lý do khác để che đậy việc giết Đức Giêsu: để người Rôma khỏi đến phá hủy nơi thánh và dân tộc (Ga 11,48.50-51).

Kinh thánh bằng hình: Chúa nhật 5 Mùa Chay năm A
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống”.
Phúc âm: Ga 11, 3-7. 17. 20-27. 33b-45
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống.
Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống”.
Tuyên xưng Chúa Giê-su là Đấng Ki-tô (Chúa Nhật 3) và là Con Người (Chúa Nhật 4) là điều Giáo Hội muốn những anh chị em ứng viên Bí tích Khai tâm nói lên trong hai lần Sát hạch. Hôm nay cũng là lần cuối cùng trong Nghi thức, họ sẽ cùng với Giáo Hội tuyên xưng Chúa Giê-su là sự sống.
Tin Mừng Thánh Gioan ghi lại câu chuyện Chúa Giê-su cho anh La-da-rô sống lại nhằm nói lên chân lý về Chúa Ki-tô: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11, 25). Sự sống là cao điểm và đích tới của tất cả mặc khải. Sự sống ấy phải đạt tới mức toàn hảo của nó, tức là được vĩnh cửu và hạnh phúc. Mầu nhiệm Phục sinh là mầu nhiệm của sự sống lại và sự sống, nhưng cũng là cốt tủy của đời sống Ki-tô hữu. Cho nên có lẽ đây là lý do Phụng vụ Lời Chúa mời gọi ta suy niệm về mầu nhiệm này qua bài Tin Mừng của Gio-an, trước khi ta bước vào Tuần Thánh với cuộc Thương khó của Chúa Giê-su, để cùng chết đi với Người và sống lại trong con người mới.
“Lạy Chúa Giê-su,
xưa Chúa có người bạn thân là La-da-rô,
Chúa cũng coi các môn đệ là bạn hữu.
Tạ ơn Chúa đã cho con những người bạn
để nâng đỡ con trên đường đời.
Dù chúng con có nhiều điểm khác biệt,
nhưng xin hiệp nhất chúng con trong tình yêu.
Xin cho chúng con biết
yêu thương nhau thật tình,
chia sẻ cho nhau mọi nỗi buồn vui,
nâng nhau dậy khi vấp ngã,
phấn khởi trước những thành công,
khích lệ trước một cố gắng nhỏ,
và nhất là thẳng thắn góp ý cho nhau,
để cùng nhau tiến bộ.
Lạy Chúa, xin mở rộng vòng tay con,
để có thể đón nhận những người bạn mới.
Xin cho con đừng trở nên nghèo nàn
vì chỉ muốn làm bạn với ai giống con.
Xin dạy con biết thế nào là gặp gỡ.
Gặp gỡ không phải chỉ là quảng đại cho đi,
mà còn là khiêm nhường nhận lãnh.
Gặp gỡ không chỉ là tâm sự về mình,
mà còn là lắng nghe người khác.
Gặp gỡ không phải chỉ là phân phát sự giàu có của mình,
mà còn là nhìn nhận và đón nhận
sự phong phú của tha nhân.
Lạy Chúa Giê-su,
xin cho chúng con trở nên bạn của Ngài,
nhờ đó, chúng con mãi mãi
là bạn thân của nhau. A-men.”
(Trích RABBOUNI, lời nguyện 115)
Thánh Kinh bằng tiếng Việt
















Thánh Kinh bằng tiếng Anh
















Trò chơi ô chữ – Chúa Nhật V Mùa Chay – Năm A