Thiếu Nhi Sống Lời Chúa, Chúa Nhật tuần thứ 16 mùa thường niên năm A 19/07/2026.
LỜI CHÚA MỖI NGÀY
CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN, NĂM A


BÀI ĐỌC I: Kn 12, 13. 16-19
“Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn trở lại”.
Bài trích sách Khôn Ngoan.
Ngoài Chúa, không có chúa nào khác chăm sóc mọi sự, ngõ hầu minh chứng rằng Chúa không đoán xét bất công. Vì chưng, sức mạnh của Chúa là nguồn gốc sự công minh, và vì Người là Chúa mọi sự, nên tỏ ra khoan dung với mọi người. Chúa chỉ tỏ sức mạnh Chúa ra khi có kẻ không tin vào uy quyền của Chúa, và triệt hạ kẻ kiêu căng không nhìn biết Người. Vì là chủ sức mạnh, nên Chúa xét xử hiền lành, Chúa thống trị chúng ta với đầy lòng khoan dung: vì khi Chúa muốn, mọi quyền hành tuân lệnh Người. Khi hành động như thế, Người dạy dỗ dân Người rằng: Người công chính phải ăn ở nhân đạo, và Người làm cho con cái Người đầy hy vọng rằng: Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn sám hối.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 85, 5-6. 9-10. 15-16a
Đáp: Lạy Chúa, Chúa nhân hậu và khoan dung (c.5a).
1) Lạy Chúa, vì Chúa nhân hậu và khoan dung, giàu lượng từ bi với những ai kêu cầu Chúa. Lạy Chúa, xin nghe lời con khẩn nguyện, và quan tâm đến tiếng con van nài.
2) Các dân tộc mà Chúa tạo thành, họ sẽ tới, lạy Chúa, họ sẽ thờ lạy Ngài, và họ sẽ ca tụng danh Ngài. Vì Ngài cao cả và làm những điều kỳ diệu; duy một mình Ngài là Thiên Chúa.
3) Nhưng lạy Chúa, Ngài là Thiên Chúa từ bi, nhân hậu, chậm bất bình, rất mực khoan dung và thủ tín. Xin đoái nhìn đến con và xót thương con.

BÀI ĐỌC II: Rm 8, 26-27
“Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả”.
Bài trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, có Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta. Vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho xứng hợp, nhưng chính Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả. Mà Đấng thấu suốt tâm hồn, thì biết điều Thánh Thần ước muốn. Bởi vì Thánh Thần cầu xin cho các thánh theo ý Thiên Chúa.
Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 6, 64b và 69b
All. All. – Lạy Chúa, lời của Chúa là thần trí và là sự sống; Chúa có những lời ban sự sống đời đời. – All.

PHÚC ÂM: Mt 13, 24-43
“Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán một dụ ngôn khác cùng dân chúng rằng: “Nước trời giống như người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Trong lúc mọi người ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo cỏ lùng vào ngay giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa lớn lên và trổ bông thì cỏ lùng cũng lộ ra. Đầy tớ chủ nhà đến nói với ông rằng: “Thưa ông, thế ông đã không gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?” Ông đáp: “Người thù của ta đã làm như thế”. Đầy tớ nói với chủ: “Nếu ông bằng lòng, chúng tôi xin đi nhổ cỏ”. Chủ nhà đáp: “Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: “Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta”. Người lại nói với họ dụ ngôn khác mà rằng: “Nước trời giống như hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt đó bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống, nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời đến nương náu nơi ngành nó”. Người lại nói với họ một dụ ngôn khác nữa mà rằng: “Nước trời giống như men người đàn bà kia lấy đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi bột dậy men”. Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những điều ấy với dân chúng. Người không phán điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn, để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép rằng: “Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn, Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc dựng nên thế gian”. Sau khi giải tán dân chúng, Người trở về nhà. Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng: “Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe”. Người đáp rằng: “Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong Nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.
Đó là lời Chúa.

Chủ tế: Anh chị em thân mến! Thiên Chúa là Đấng nhân hậu, chậm bất bình và giàu lòng khoan dung. Ngài luôn kiên nhẫn chờ đợi kẻ tội lỗi ăn năn trở lại. Tin tưởng vào điều đó, chúng ta cùng dâng lời cầu xin :
1. “Vì Ngài là Chúa mọi sự, nên tỏ ra khoan dung với mọi người”. Xin cho các vị Mục tử trong Hội Thánh thấm nhuần tinh thần khoan dung và từ ái của Chúa, để trong thời gian chờ đợi các tâm hồn hoán cải, các ngài qui tụ họ lại thành một tấm bánh được dậy men hiến dâng lên Chúa.
2. “Chúa Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta”. Xin cho các Kitô hữu dù phải trải qua bao thử thách, vẫn âm thầm phát triển và lớn mạnh trong sự vững tin vào quyền năng của Thiên Chúa, như những hạt giống nhỏ bé phải chịu mục nát để đi đến sự tăng trưởng, sinh hoa kết trái.
3. Như bột cần men để dậy lên thế nào thì tâm hồn các thanh thiếu niên cũng cần sự thông hiệp với Chúa Kitô như vậy. Xin Chúa biến đổi tâm hồn cứng cỏi nguội lạnh của họ, để nhờ Chúa Thánh Thần tác động, họ thực tâm hối cải, năng lãnh nhận các Bí tích Hòa giải và Thánh Thể để đời sống của họ được sung mãn.
4. “Nước Trời như hạt cải nhỏ bé hơn mọi thứ hạt”. Xin cho mọi người trong giáo xứ chúng ta là những hạt cải bé nhỏ mà Đức Kitô đã ươm trồng trong ruộng trần thế, được nẩy sinh xanh tốt hầu lôi kéo muôn người gia nhập Hội Thánh Chúa.
Chủ tế: Lạy Chúa, trong một cộng đoàn giáo xứ, có biết bao khác biệt, xin Chúa giúp chúng con biết bình thản và khiêm tốn chấp nhận nhau, tích cực cầu nguyện và giúp nhau kiện toàn đời sống Kitô hữu, để luôn sống xứng đáng là những cây lúa tốt trổ bông thánh thiện trong cánh đồng Hội Thánh. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con.Dụ ngôn cỏ lùng là một trong những dụ ngôn hiếm hoi được chính Chúa giải thích rõ ràng. Sự giải thích của Chúa giúp ta có những hiểu biết hữu ích cho đời sống đạo.

Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 16 Thường niên năm A
A. Dụ ngôn nhắc nhớ ta về sự hiện diện của ma quỉ.
Xin kể một câu chuyện trong sự tích của thánh Gioan Maria Vianney.
Một hôm, nhân dịp mở tuần đại phúc tại một xứ trong hạt, người ta đã mời cha Vianney cùng nhiều Linh mục khác đến giúp. Sau buổi cơm tối, cha Vianney nhẹ nhàng nói với anh em:
– Thưa các cha, con hay bị ma quỷ quấy phá, nhất là gần tới những hôm con cứu được nhiều linh hồn tội lỗi nặng. Vì thế, để đề phòng, con xin trình các cha trước, nếu đêm nay ma quỷ có làm gì thì xin các cha cứ biết vậy và an tâm, nó phá một lúc rồi sẽ hết!
Cha Vianney vừa dứt lời, các cha khác đã cười rộ lên:
– Lại chuyện ma quỷ! Sao mà cứ nghe cha nói toàn là những chuyện giật gân tào lao không à! Có thật không? Hay cha bị ám ảnh thế?
– Đây là dịp tốt, cha khác bảo, mình cứ nghe hoài câu chuyện ma quỷ phá rối cha Vianney mà chẳng bao giờ chứng kiến được, may ra tối nay mình sẽ được một lần xem tận mắt! Cha Vianney cứ yên trí ngủ đi. Tụi này không sợ ma quỷ gì đâu, trái lại còn mong xem thấy tận mắt là khác!
Cả nhà tắt đèn đi ngủ. Nửa đêm, giữa lúc mọi người đang say sưa giấc điệp thì nhà xứ rung động dữ dội, ghế bàn chạy đi chạy lại, đồ đạc thì lăn lóc rơi xuống vung vãi trên sàn nhà, cột nhà thì kêu răng rắc như muốn gãy đôi… Các cha hớt hơ hớt hải mang áo ngủ lùng thùng chạy ra sân, mình toát cả mồ hôi hột, miệng không ngớt kêu lên:
– Dễ sợ quá! Chưa bao giờ thấy chuyện khủng khiếp như thế này! Cái gì thế? Động đất lớn à?
– Thế còn ông Vianney đâu mất?
– Chắc ông ở trên phòng! Đợi yên ta lên tìm xem. Các cha kéo nhau lên gác, gõ cửa:
“Cốc, cốc”. Có tiếng guốc khua trên sàn nhà, cha Vianney mở cửa, các cha ái ngại hỏi:
– Cha đang ngủ à?
– Vâng, con đang ngủ!
– Thế cha không nghe gì cả sao? Chúng tôi kinh khiếp quá!
– Có, con có nghe. Thì…. hồi tối, ở nhà cơm, con có trình các cha rồi! Ma quỷ nó hay quấy phá con như thế lắm! Xin các cha cứ an tâm, có đêm nó làm con nhiều lần như thế, nhưng không sao cả! Vì nó thua to, nó cay thì nó quấy phá vậy thôi!
Nói xong, ngài chào các cha và đi ngủ. Các cha cũng trở về lại phòng, nhưng suốt đêm không sao nhắm mắt được.
Sáng hôm sau, vào giờ điểm tâm, các cha lại nhắc đến câu chuyện khiếp sợ hồi hộp và nói:
– Cha Vianney, bây giờ chúng tôi tin thực đúng là “băng hoả ngục” nó quấy phá cha. Bấy lâu nay chúng tôi chế nhạo cha nhưng đêm vừa rồi chúng tôi phải một phen kinh hồn bạt vía và cảm thấy xấu hổ với cha quá! Xin cha thông cảm và tha thứ lỗi lầm cho anh em chúng tôi. Nhưng nay chúng tôi yêu cầu cha một điều: suốt tuần đại phúc này, chiều nào cha cũng phải về xứ Ars để ngủ rồi sáng mai lại chịu khó đến đây. Chứ nếu cha ngủ đây thì chúng tôi phải di tản hết. Khiếp quá chịu không thấu”.
– Con xin vâng lời các cha. Khởi sự chiều nay, con sẽ về nhà ngủ.
Ma quỉ hiện hữu. Chúng luôn có mặt để gieo rắc sự xấu. Chúa đã chuẩn bị những thửa ruộng tốt. Những thửa ruộng đó là thế giới, là Giáo hội, là tâm hồn mỗi người. Chúa đã gieo những hạt giống tốt. Hạt giống đó là Lời Chúa, là ơn Chúa, là những thiện chí, những ý hướng cao đẹp trong tâm hồn con người.
Nhưng ma quỉ lén gieo vào những hạt cỏ xấu.
Ngay trong bản thân mỗi người, không thiếu những sáng kiến, những hoạt động ban đầu xem ra tốt đẹp, nhưng dần dà bị vẩn đục vì những biến tướng nặng mùi trần tục như khoe khoang, tìm hư danh, tìm lợi lộc.
Đó là những hạt cỏ xấu ma quỉ lén lút gieo vào ruộng lúa tốt.

B. Tuy nhiên, dụ ngôn cũng cho thấy sự kiên nhẫn và lòng bao dung của Chúa.
Có một thầy ẩn tu hết sức đạo đức thánh thiện tên là Sébastien. Một ngày nọ, sau giờ cầu nguyện, thầy đánh bạo ngỏ ý với Đức Giêsu xin được thế chỗ của Người trên thập giá trong ngôi nguyện đường. Đức Giêsu đồng ý nhưng với một điều kiện: Đó là phải giữ im lặng tuyệt đối. Thầy Sébastien cam đoan chấp hành, miễn là được toại ý. Thế là sau đó, mọi sự đã diễn ra đúng như thế mà mọi người đến viếng nguyện đường đều không biết gì.
Một hôm, có một ông nhà giàu đến nguyện đường đọc kinh, khi ra về thì bỏ quên mất túi tiền ở lại. Sau đó, một người nghèo cũng đến cầu nguyện, quì vào đúng chỗ của ông ta và trông thấy túi tiền. Anh ta mừng rỡ tạ ơn Chúa rồi cầm về. Kế tiếp, lại có một anh thanh niên đến xin Chúa cho đi đường được bình an, anh vừa đứng lên rời nguyện đường thì ông nhà giàu vội vã quay trở lại, không thấy túi tiền đâu, bèn nghi cho anh chàng đã lấy cắp nên tri hô cảnh sát.
Thấy vậy, thầy Sébastien từ trên thập giá buột miệng la to:
– Này ông kia, dừng lại, không phải như thế đâu.
Sau đó, thầy Sébastien kể lại đầu đuôi mọi sự, ông nhà giàu tin ngay vì nghĩ đó chính là Đức Giêsu, liền chạy đi tìm người nghèo để đòi lại túi tiền, còn anh thanh niên thì sụp lạy tạ ơn rồi lên đường
Khi nguyện đường trở lại cảnh thanh vắng, Đức Giêsu mới hiện ra và bảo thầy Sébastien:
– Con hãy xuống ngay khỏi thập giá của Ta, con không xứng đáng thay thế chỗ của Ta, chỉ vì con đã không bằng lòng im lặng như đã hứa với ta !
Thầy Sébastien mếu máo phân trần:
– Nhưng lạy Chúa, làm sao con có thể im lặng trước một sự bất công như vậy?
Câu chuyện làm tôi liên tưởng đến Lời của Chúa: “Hãy cứ để đấy, cho cỏ lùng mọc lên chung với cây lúa cho tới mùa gặt… “.(Mt 13, 24-30):
Chúa kiên nhẫn đợi chờ vì hy vọng những người tội lỗi ăn năn sám hối.

C. Cuối cùng, dụ ngôn cho ta hiểu cây lúa không thể biến thành cây cỏ lùng, nhưng những con người tội lỗi có thể trở thành một đấng thánh. Augustinô là một thí dụ. Người trộm lành còn là một thí dụ đẹp hơn.
Đây là một câu chuyện xảy ra tại một thiền viện.
Một buổi sáng nọ, khi vừa thức dậy, một số thiền sinh phát hiện mình bị mất cắp một vài vật dụng cá nhân. Họ bảo nhau cùng để ý rình rập, và họ đã bắt được quả tang một chú thiền sinh mới đến đang lấy cắp đồ dùng của họ. Họ liền ập vào bắt giữ, giải lên cho thầy viện trưởng. Thầy im lặng, và cho chú thiền sinh nọ trở về phòng.
Ít lâu sau đó, chú thiền sinh tại bị phát giác đang ăn trộm lần thứ hai, và lại bị dẫn đến viện trưởng. Lần này cũng như lần trước, thầy vẫn im lặng, không nói năng gì, chỉ đưa tay ra hiệu cho phép chú trở về phòng. Mọi người đều thấy tấm tức bực bội về thái độ xử lý quá rộng lượng của thầy mình…
Đến lần thứ ba, chú thiền sinh có tật ăn cắp kia lại tái phạm. Tất cả các môn sinh đều tập trung lại, đòi thầy phải có thái độ trừng phạt xứng đáng. Họ đưa ra yêu sách:
– Thưa thầy, hoặc là tất cả chúng con, thầy phải lựa chọn, nếu không chúng con sẽ rời bỏ nơi này ngay lập tức!
Im lặng một lát, thầy viện trương điềm đạm trả lời:
– Tất cả các con đều đã sống tốt lành với nhau, còn chú này thì chưa được như thế vậy. Thầy muốn chú ấy sẽ ở lại với thầy để thiền định tập tành cho được tốt hơn. Các con thì không cần phải làm như thế nữa, các con có thể chia tay với thầy được rồi đấy!
Mọi người đều chưng hửng, cúi đầu, lần lượt từng người không dám nói gì nữa, lặng lẽ ai về phòng nấy.
Riêng chú thiền sinh tội lỗi kia vẫn quì đấy, đôi dòng lệ lăn dài trên gò má.
Chúng ta dư sức để hiểu được rằng cuộc sống của em thiền sinh này sau đó sẽ ra sao.

CN 16 TN A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Tin Mừng thánh Mt 13, 24-30
Chào các em,
Hôm nay, Chúa Nhật 16 Thường Niên, năm A, Tin mừng theo thánh Mát-thêu.
Bài Tin mừng hôm nay thuật lại việc Chúa Giê-su kể dụ ngôn Lúa tốt và cỏ lùng. Đây là một dụ ngôn sâu sắc về sự kiên nhẫn và Lòng Thương Xót vô biên của Thiên Chúa.
“Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình.” (24) “Nước Trời ví như…” Đây là công thức mở đầu quen thuộc của thánh Mát-thêu. Nước Trời không phải là một không gian địa lý, mà là triều đại Thiên Chúa đang hoạt động giữa trần gian. Nói cách khác, Nước Trời đã bắt đầu nhưng chưa hoàn tất. Nước Trời đã hiện diện nhưng chưa viên mãn. Nước Trời đang lớn lên giữa một thế giới đầy tội lỗi.
“Người gieo giống tốt”… như Chúa Giê-su giải thích, người gieo giống tốt là Con Người – Chúa Kitô (Mt 13, 36-43). Điều này khẳng định Thiên Chúa chỉ gieo điều tốt, Ngài không tạo nên sự dữ. Tác giả sách Sáng thế viết: “Mọi sự Thiên Chúa dựng nên đều rất tốt đẹp” (x. St 1, 1-31). “Giống tốt” như Chúa Giê-su giải thích là con cái Nước Trời, là những người thuộc về Thiên Chúa. Những người đã nhận lãnh Bí tích Rửa Tội được gieo vào đời như những hạt giống tốt, luôn biết làm điều thiện chớ không phải điều ác.
“Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất”(25) “Khi mọi người đang ngủ” Đây là chi tiết mang tính ẩn dụ cao. Đêm tối là thời gian của sự bất cẩn, thiếu tỉnh thức của con người, cũng là thời gian của bóng tối hoạt động. Lúc này sự dữ len lỏi một cách âm thầm.
“Kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng…” Kẻ thù là ma quỷ, nó đến một cách nhẹ nhàng. Nó gieo vào lòng người một lời nói dối, một sự ganh tị nhỏ nhoi, một thỏa hiệp có lợi, thêm một chút kiêu ngạo… và rồi để nó dần lớn lên.
“Cỏ lùng”, tiếng Hy Lạp zizania, đây là loài cỏ Lolium temulentum còn gọi là cỏ say, bời vì khi ăn vào sẽ bị chóng mặt. Người Việt thường gọi là cỏ lùng hay cỏ giả lúa. Đặc điểm của cỏ lùng rất giống lúa khi còn non, chỉ đến lúc trổ bông mới phân biệt được. Rễ cỏ lùng quấn rất chặt rễ lúa. Trong luật pháp La mã cổ, hành vi lén gieo cỏ lùng vào ruộng nhà người khác là một tội ác bị trừng phạt rất nặng nề vì nó hủy hoại kinh tế.

Nhiều lúc điều xấu rất giống điều tốt. Giả dối rất giống chân thật. Kiêu ngạo đội lốt nhiệt thành. Vì thế Chúa Giê-su dạy đừng vội kết luận.
“Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện”(26). Sự thật chỉ lộ diện qua thời gian và hoa trái. Đến mùa trổ bông hạt lúa mì sẽ ngả màu vàng trĩu hạt, còn hạt cỏ lùng thì đen lại và mang độc tố gây say, nôn mửa nếu ăn phải. Điều này dạy chúng ta đừng vội đánh giá một con người hay sự việc chỉ qua vẻ bề ngoài ban đầu. Đời sống đức tin cần thử thách và sinh hoa trái tốt đẹp. Chính lúc này là dấu chỉ phân biệt người môn đệ đích thực và kẻ giả hình.
“Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà… “Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không?” (27-28) Nóng vội, muốn loại bỏ cái xấu ngay là tâm lý thường tình của con người. Thiên Chúa có cái nhìn khác. Thiên Chúa không phủ nhận có cỏ nhưng Ngài chỉ trì hoãn việc nhổ. Đây là mạc khải về sự kiên nhẫn và Lòng Thương Xót của Thiên Chúa.
“Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa” (29). Điều này tỏ rõ quan điểm của ôngchủ vì lợi ích của cây lúa. Ông chấp nhận cỏ lùng tồn tại để bảo vệ an toàn cho cây lúa. Đây là điểm nói lên sự kiên nhẫn và lòng bao dung của Thiên Chúa đối với con người. Người tốt và người tội lỗi, bởi Chúa yêu từng con người. Nếu không, làm sao chúng ta có thánh Ma-ri-a Mác-đa-la! Làm sao chúng ta có thánh Phao-lô tông đồ, làm sao chúng ta có thánh Âu-gút-ti-nô…
“Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi”(30). Thời gian lịch sử là thời gian của Lòng Thương Xót và sự hoán cải. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Số phận hai bên cuối cùng sẽ hoàn toàn khác biệt. Cái ác sẽ bị hủy diệt như cỏ lùng bị đốt đi. Sự thiện sẽ được tôn vinh như lúa tốt được thu vào kho lẫm. Đây là niềm hy vọng lớn lao cho người Ki-tô hữu, những người đang bị bách hại, chịu thiệt thòi, đau khổ khi phải sống chung với sự dữ ở đời này nhưng cuối cùng, họ thuộc về Thiên Chúa.

Các em thân mến,
Dụ ngôn Lúa tốt và cỏ lùng cho chúng ta thấy cái tốt và cái xấu đan lẫn nhau, không dễ dàng phân biệt. Và hơn nữa, qua dụ ngôn này, Chúa Giê-su mạc khải cho chúng ta biết sự kiên nhẫn và lòng thương xót vô bờ của Thiên Chúa đối với con người, kể cả những bé mọn, những người tội lỗi… mà chúng ta muốn kết án.
Các em thân mến,
Từ gợi ý của dụ ngôn Lúa tốt và cỏ lùng này, chúng ta được mời gọi sống thế nào?
Như Thiên Chúa Giàu Lòng Thương Xót và kiên nhẫn đối chúng ta, để trở nên những bông ‘lúa tốt’ chúng ta phải dẹp bỏ những ‘cỏ lùng’ của lòng mình.
– Chúng ta cần loại bỏ sự nóng giận khi nó lấn át lòng hiền hậu của chúng ta.
– Chúng ta cần loại bỏ sự kiêu căng khi nó đang bóp nghẹt lòng khiêm nhường của chúng ta.
– Chúng ta cần loại bỏ sự vô cảm khi nó đang làm khô héo đức ải của chúng ta…
Việc xét mình hằng ngày, thường xuyên lãnh nhận Bí tích Xưng Tội và sống đời cầu nguyện chính là cách cộng tác với Chúa để nhổ dần ‘cỏ lùng’ trong lòng mình.
Có như thế, chúng ta mới trở nên những tông đồ đích thực của Chúa Giê-su.
Hãy trở nên những học trò ngoan của Thầy Giê-su các em nhé.
Mến chào tất cả các em.

Mt 13,24-43
- Bài Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay có mấy dụ ngôn ? Đức Giêsu nói với dân chúng những dụ ngôn nào ? Và Ngài đã giải thích cho các môn đệ dụ ngôn nào ?
- Dụ ngôn người gieo hạt (Mt 13,3-8) với dụ ngôn cỏ lùng (Mt 13,24-30) có gì khác nhau và giống nhau ?
- Đọc Mt 13,25-26. Kẻ thù trong câu này là ai ? Bạn biết gì về tính chất của cỏ lùng ?
- Đọc Mt 13,27-28. Những đầy tớ phản ứng thế nào khi thấy cỏ lùng mọc đầy ruộng ?
- Đọc Mt 13,29-30. Bạn nghĩ gì về những mệnh lệnh của ông chủ ? Ông chủ là người thế nào ?
- Đọc Mt 13,36. Đức Giêsu giải thích ý nghĩa của dụ ngôn cỏ lùng ở đâu và cho ai ? Đọc Mt 13,1.
- Đọc Mt 13,37-42. Lời giải thích của Đức Giêsu về từng hình ảnh trong dụ ngôn ở Mt 13,24-30 có gì đánh động bạn ?
- Đọc Mt 13,31-33. Bạn thấy hai dụ ngôn này có gì giống nhau ? Đâu là nội dung của chúng ?
GỢI Ý SUY NIỆM: Bạn có thấy “cỏ lùng” trong cánh đồng thế giới, trong Giáo Hội hay ngay trong cộng đoàn nhỏ của bạn không ? Cỏ lùng chẳng bao giờ thành lúa, nhưng “con cái của ác thần” có thể trở thành “con cái của Nước Trời” không ?
PHẦN TRẢ LỜI
- Bài Tin Mừng hôm nay có 3 dụ ngôn: dụ ngôn cỏ lùng, dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn men trong bột. Cả ba đều là dụ ngôn về Nước Trời, đều bắt đầu bằng câu “Nước Trời được ví như” hay “Nước Trời giống như” (Mt 13, 24.31.33). Đức Giêsu nói ba dụ ngôn này với dân chúng (Mt 13,24-35). Sau đó khi về nhà, các môn đệ hỏi về ý nghĩa của dụ ngôn cỏ lùng nên Ngài mới giải thích riêng cho họ về dụ ngôn trên (Mt 13,36-43). Có lẽ dụ ngôn cỏ lùng khá khó hiểu đối với họ.
- Hai dụ ngôn có một số điểm giống nhau và khác nhau. Cả hai đều là những dụ ngôn của Đức Giêsu về Nước Trời. Cả hai đều nói đến chuyện một người đi gieo hạt giống (Mt 13,3.24). Tuy nhiên, cũng có những điểm khác nhau. Trong dụ ngôn người gieo giống, chỉ có một người gieo, và anh ấy gieo cùng một loại hạt giống trên những loại đất có chất lượng khác nhau, từ đó có kết quả khác nhau. Trong dụ ngôn cỏ lùng, có hai người gieo, một là ông chủ nhà, hai là kẻ thù của ông (Mt 13,25.27). Ở đây đất chỉ có một loại, đó là thửa đất ruộng của ông chủ (Mt 13,27), nhưng lại có hai loại hạt được gieo: hạt giống tốt và cỏ lùng (Mt 13,24-25). Trong dụ ngôn cỏ lùng, ta không thấy rõ cỏ lùng đã ảnh hưởng thế nào trên lúa, chỉ biết cuối cùng thì cỏ lùng bị đốt đi còn lúa được thu vào kho lẫm (Mt 13,30).
- Trong dụ ngôn cỏ lùng có sự xuất hiện và hoạt động của “kẻ thù” của ông chủ ruộng lúa. Hẳn kẻ thù là người muốn làm hại ông chủ, không muốn cho ruộng lúa của ông được thành công. Lợi dụng lúc mọi người ngủ, anh ta lén lút đến gieo cỏ lùng vào giữa lúa, rồi chuồn đi (Mt 13,25).
Cỏ lùng (zizánia) là một loại cỏ dại, có độc tố, mọc mạnh hơn lúa và làm hại lúa. Trong giai đoạn đầu, cỏ lùng rất giống cây lúa, bởi đó gần như không thể phân biệt được cỏ với lúa. Khi lúa trổ bông, người ta mới nhận ra cỏ lùng (Mt 13,26). Hơn nữa, khi mọc chung với lúa, rễ của cỏ và lúa quấn vào nhau, tách ra không dễ (Mt 13,29). Ngày xưa chưa có thuốc diệt cỏ nên nhà nông phải luôn vất vả để loại bỏ thứ cỏ này.

- Những đầy tớ của ông chủ ngạc nhiên vì sự xuất hiện của có lùng trong ruộng lúa. Họ biết chắc ông chủ chỉ gieo giống lúa tốt, vậy bởi đâu mà có cỏ lùng. Khi biết kẻ thù đã làm chuyện đó, họ muốn đi ra để gom cỏ lùng, vì họ sợ cỏ lùng làm hại lúa (Mt 13,27-28). Thái độ của những đầy tớ được coi là tự nhiên. Họ muốn tìm cho ra nguyên nhân của hiện tượng cỏ lùng. Và hơn nữa, khi tìm thấy nguyên nhân, họ lập tức muốn giải quyết ngay vấn đề. Nếu kẻ thù đã gieo cỏ lùng vào, thì họ muốn nhổ ra ngay. Tuy nhiên, họ cũng sẵn sàng làm theo ý chủ: “Ông có muốn…” (Mt 13,28).
- Thái độ của ông chủ là ngăn cản không cho họ vội vã đi gom cỏ lùng. Ông sợ khi dọn cỏ lùng, họ lại làm bật luôn cả rễ lúa (Mt 13,29). Vậy chi bằng cứ để cả cỏ lẫn lúa sống chung với nhau cho đến mùa gặt. Khi ấy, ông sẽ sai người đi gom cỏ lùng trước, bó lại và đốt đi. Rồi sau đó mới cắt lúa để thu vào kho lẫm (Mt 13,30). Lời của ông chủ cho thấy ông không phản ứng vội vã trước hiện tượng cỏ lùng. Đối với ông, cây lúa thì quan trọng hơn. Ông không muốn vì diệt cỏ lùng mà làm chết cây lúa. Đó là lý do tại sao ông chấp nhận để cho lúa sống chung với cỏ lùng, dù ông biết cỏ lùng có ảnh hưởng không tốt trên cây lúa. Ông chủ kiên nhẫn đợi đến mùa gặt, khi cây lúa đã đến thời điểm thu hoạch, lúc ấy ông mới đốt cỏ lùng.
- Khi từ Biển Hồ về nhà (x. Mt 13,1), theo lời yêu cầu của các môn đệ (Mt 13,36), Đức Giêsu đã giải thích riêng cho họ dụ ngôn cỏ lùng, cẩn thận từng chi tiết một (Mt 13,37-39). Vậy lúc mới nghe, các môn đệ không hiểu dụ ngôn này, nhưng sau khi được Thầy Giêsu giải thích lúc ở nhà, họ đã hiểu (Mt 13,51).
- Đức Giêsu đã giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong Mt 13,37-43. Cả thế giới này (kosmos) là ruộng lúa của ông chủ, tức là của Đức Giêsu hay của Con Người. Ngài đã gieo hạt giống tốt là con cái của Nước Trời trong thế giới này, còn quỷ thì gieo cỏ lùng là con cái của ác thần. Đó là tình cảnh của thế giới xưa cũng như nay, một thế giới vàng thau lẫn lộn. Quỷ (diabolos) có mặt và hoạt động trong thế giới, lôi kéo được một số người đứng về phe nó và làm tay sai cho nó. Quỷ đã biến họ thành “con cái của ác thần”, đứng ở thế đối nghịch với “con cái của Nước Trời”.
Đức Giêsu khuyên chúng ta có thái độ bao dung, nhẫn nhịn, chấp nhận tình trạng “con cái của Nước Trời” sống chung với “con cái của ác thần” như lúa sống chung với cỏ lùng trong ruộng. Án phạt cho “con cái của ác thần” chỉ diễn ra vào ngày tận thế. Vào ngày ấy những kẻ làm điều gian ác mới bị trừng phạt nặng nề (Mt 13,40-42). Họ sẽ bị tống ra khỏi Nước của Con Người, còn những người công chính được nhận vào Nước Cha (Mt 13,41.43).
- Dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn men trong bột (Mt 13,31-33) là hai dụ ngôn nói về bước đầu nhỏ bé và sự lớn mạnh của Nước Trời. Việc rao giảng của Đức Giêsu lúc đầu chỉ nhỏ như hạt cải, nhưng chẳng bao lâu nó trở thành cây to bóng cả cho chim trời đến trú ngụ. Nắm men nhỏ được vùi vào “ba thúng bột”, lượng bột lớn đủ cho cả trăm người ăn. Vậy mà nắm men đó có khả năng làm cả khối bột lớn lên men. Tuy được “vùi” trong âm thầm, nhưng lời loan báo Nước Trời của Đức Giêsu có sức biến đổi mạnh mẽ và phổ quát.

Kinh thánh bằng hình: Chúa nhật 16 Thường niên năm A
Phúc Âm Mt 13, 24-30 hoặc 24-43
“Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt”.
Cái xấu và tốt luôn đan se quấn quýt lấy nhau trong cuộc đời. Xem ra sự dữ có lúc lấn lướt cái tốt. Cái trớ trêu và nghịch lý là, trong cùng một thửa ruộng, lúa mọc lên tươi tốt nhưng vẫn có nhiều loại cỏ cùng mọc lên. Cũng như thế, tâm hồn con người cũng luôn bị giằng co bởi cái thiện và cái ác. Nhiều khi cái tốt muốn làm, nhưng con người lại không làm mà để cái xấu vươn lên, lấn áp như lời thánh Phaolô đã từng nói. Qua hình ảnh cỏ lùng, hạt cải và men, Chúa Giêsu muốn gợi lên cho nhân loại thấy cái thảm kịch của nhân loại đang xảy ra trong mọi thế hệ, nhưng thảm kịch lớn và sâu hơn Chúa Giêsu muốn gợi lên là thảm kịch của lòng người. Người ta vẫn hiểu rõ nội tâm, lòng con người như một sức mạnh của hạt cải hay như một chút men có thể làm dậy lên cả một đấu bột. Hạt cải nhỏ bé nhưng mọc lên to lớn đến nỗi chim trời có thể bay tới đậu hay núp bóng.
Hoàn toàn khác với quan niệm của một số người, đặc biệt là các Ký lục, Pharisiêu và Biệt phái, Chúa Giêsu luôn yêu thương con người, tha thứ, cảm thông với con người vì Thiên Chúa là tình yêu (1Ga 8, 10). Thiên Chúa luôn kiên nhẫn chờ đợi con người quay trở lại với Ngài. Thiên Chúa kêu mời con người cũng phải có lòng kiên nhẫn, can đảm, bao dung và lạc quan, hy vọng. Thái độ ấy phải là thái độ và cách hành xử của các môn đệ và của mọi người muốn tiếp tục chương trình cứu rỗi của Chúa. Chúa luôn mời gọi con người phải nhẫn nhục, chịu đựng , lạc quan chờ đợi như Ngài vẫn chờ đợi.
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi, DCCT
Thánh Kinh bằng tiếng Việt

















Thánh Kinh bằng tiếng Anh
















