Thiếu Nhi Sống Lời Chúa, Chúa Nhật tuần thứ 20 mùa thường niên năm A 16/08/2026.

LỜI CHÚA MỖI NGÀY

Chúa Nhật XX Thường Niên – Năm A

Bài Ðọc I: Is 56, 1. 6-7

“Ta sẽ dẫn con cái Ta lên núi thánh”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Ðây Thiên Chúa phán: “Hãy giữ luật và thực thi công bình, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới, và sự công chính của Ta sẽ tỏ hiện.

“Người ngoại bang theo Chúa để phụng sự Chúa và mến yêu danh Người, để trở nên tôi tớ Chúa, tất cả những ai giữ ngày Sabbat, không hề sai lỗi, và trung thành với giao ước của Ta, Ta sẽ dẫn chúng lên núi thánh, và Ta sẽ cho chúng niềm vui trong nhà cầu nguyện. Ta sẽ nhận những lễ toàn thiêu và hiến tế của chúng trên bàn thờ, vì nhà Ta là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 66, 2-3. 5. 6 và 8

Ðáp: Chư dân hãy ca tụng Ngài! Thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài

Xướng: Xin Thiên Chúa xót thương và chúc phúc lành cho chúng con, xin tỏ ra cho chúng con thấy long nhan Ngài tươi sáng, để trên địa cầu, thiên hạ nhìn biết đường lối của Ngài, cho chư dân người ta được rõ ơn Ngài cứu độ.

Xướng: Các dân tộc hãy mừng vui và khoái trá, vì Ngài công bình cai trị chư dân, và Ngài cai quản các nước địa cầu.

Xướng: Chư dân hãy ca tụng Ngài. Thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài! Xin Thiên Chúa chúc phúc lành cho chúng con, để cho khắp cùng bờ cõi trái đất kính sợ Ngài.

Bài Ðọc II: Rm 11, 13-15. 29-32

“Thiên Chúa ban ơn và kêu gọi Israel, thì Người không hề hối tiếc”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, tôi nói với anh em là những người gốc Dân Ngoại rằng: Bao lâu tôi là Tông đồ các Dân Ngoại, tôi sẽ tôn trọng chức vụ của tôi, nếu có cách nào làm cho đồng bào tôi phân bì, mà tôi cứu rỗi được ít người trong họ. Vì nếu do việc họ bị loại ra, mà thiên hạ được giao hoà, thì sự họ được thâu nhận sẽ thế nào, nếu không phải là một sự sống lại từ cõi chết?

Vì Thiên Chúa ban ơn và kêu gọi ai, thì Người không hề hối tiếc. Như xưa anh em không tin Thiên Chúa, nhưng nay vì họ cứng lòng tin, nên anh em được thương xót; cũng thế, nay họ không tin, vì thấy Chúa thương xót anh em, để họ cũng được thương xót. Thiên Chúa đã để mọi người phải giam hãm trong sự cứng lòng tin, để Chúa thương xót hết mọi người.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 15, 21-28

“Này bà, bà có lòng mạnh tin”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: “Lạy Ngài là con Vua Ðavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”. Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà xin rằng: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”. Người trả lời: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel”. Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Người đáp: “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Bà ấy đáp lại: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”. Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”. Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

Ðó là lời Chúa.

Chủ tế: Anh chị em thân mến, Lời Chúa có sức đánh động tâm hồn và phá vỡ ngục tối trong lòng mỗi người, vì thế, chúng ta cùng hợp lời, nguyện xin Chúa ban ơn và biến đổi tâm hồn mỗi người chúng ta.

1. Xin Chúa thương ban ơn trợ lực, giúp Giáo Hội được đổi mới, để có thể loan báo Chúa cho mọi người, nhờ đó muôn dân biết tìm kiếm Chúa với cả tấm lòng thành.

2. Xin ban ơn nâng đỡ các nhà truyền giáo, để họ biết tôn trọng truyền thống và văn hóa của các dân tộc trong công cuộc loan báo Tin Mừng.

3. Các Ki-tô hữu được mời gọi liên kết với mọi người để làm nên một đại gia đình duy nhất của Thiên Chúa. Xin cho họ biết vượt qua những khác biệt về chủng tộc, màu da, ngôn ngữ và văn hóa để trở thành các chi thể trong nhiệm thể duy nhất của Chúa Ki-tô.

4. Chúa Giê-su đã nhận lời cầu xin của thiếu phụ xứ Ca-na-an. Xin cho mỗi người trong cộng đoàn chúng ta biết nhận ra những yếu đuối, nghèo khó của mình, nhờ đó luôn tin tưởng và phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa.

Chủ tế: Lạy Cha, xin biến đổi tâm hồn mỗi người chúng con. Như xưa, Chúa Giê-su, Con Cha đã nhận lời cầu khấn của thiếu phụ xứ Ca-na-an, xin Cha cũng thương đoái nhận những ước nguyện chúng con vừa dâng tiến. Xin giúp mỗi người chúng con nhận biết mọi người đều là con Cha, để luôn mau mắn và quảng đại giúp đỡ họ. Chúng con cầu xin nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con.

Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 20 Thường niên năm A

 Mt 15,21-28

“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật.
Bà muốn sao thì sẽ được vậy.”(Mt 15,28
)

Thiếu nhi chúng con yêu quí.

Chúng ta vừa được nghe lại một câu chuyện thật đẹp trong Tin Mừng: Câu chuyện về một người đàn bà. Hơn nữa lại là một người đàn bà ngoại giáo. Một người đàn bà ngoại giáo, vậy mà Chúa lại khen bà này có một đức tin mạnh. Đó là một điều chúng ta thấy hiếm có trong Tin Mừng .

1. Bối Cảnh Câu Chuyện.

Tin Mừng thuật lại, hôm đó Chúa cùng với các môn đệ của Ngài lui về miền Tia và Sidon là miền của dân ngoại. Giữa đường thì bị một người đàn bà ra đón và kêu xin thảm thiết. Bà xin Chúa chữa bệnh cho con bà. Lý do “Ðứa con gái cha bị quỷ ám khổ sở lắm!”(Mt 15,22).

Đứng trước sự việc ấy, Chúa đã phản ứng thế nào? Cứ bề ngoài mà nói thì đúng là Chúa đã phản ứng rất tiêu cực.

Có nhiều người ngày nay không ưa Chúa đọc bài Tin Mừng này thì bảo là Chúa khinh người. Người đàn bà trong câu chuyện này có là gì đi nữa thì cũng là con người. Một con người mà bị Chúa coi ngang hàng với loài cầm thú thử hỏi có nên chăng: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.”(Mt 15,26)

Hơn nữa có người còn gán cho Chúa một danh xưng mà chắc là không bao giờ Chúa muốn: “Đấng Cứu Thế vô cảm”.

Thực ra thì Chúa không bao giờ là như thế. Muốn hiểu được những gì Chúa làm trong Tin Mừng thì chúng ta phải hiểu Chúa thực sự muốn gì qua câu chuyện này. Chúng ta phải nhớ tất cả mọi việc Chúa làm trong 3 năm rao giảng Tin Mừng hầu hết là nhắm vào mục đích huấn luyện, giáo dục các tông đồ để họ có thể thừa kế công việc loan báo Tin Mừng của Chúa sau này.

Nếu biết nhìn như thế thì chúng ta sẽ thấy đây là bài học mà Chúa muốn cho các tông đồ và mọi người học. Bài học đó là bài học về niềm tin. Tin vào Chúa.

Phải tin vào Chúa như thế nào?

Thưa phải tin mạnh vào Chúa. Trong Tin Mừng chúng con thấy. rất nhiều lần Chúa “chê” các môn đệ là kém hay thiếu lòng tin. Câu chuyện trong bài Tin Mừng Chúa nhật vừa qua là một bằng chứng.

Vậy thì đâu là một niềm tin mạnh thì câu chuyện hôm nay Chúa là một thí dụ. Đó là một niềm tin có kinh qua sự thử thách.

Chúng ta vẫn thường được nghe: Lửa thử vàng gian nan thử đức mà.

Đây là những ý tưởng cha tìm được từ Internet: Một con tằm phải trải qua đau đớn để tự chui ra khỏi cái kén và trở thành con bướm biết bay.

Một hạt giống nằm sâu trong lòng đất nảy mầm phải tự vươn thẳng lên xuyên qua tầng đất dày để thành cây cứng cáp.

Con tằm nào được người ta cắt vỏ kén chui ra sẽ mãi bò quẩn quanh cái kén mà không bao giờ thành loài bướm biết bay.

Hạt giống nằm trên mặt đất dễ dàng nảy mầm nhưng sẽ bị bật gốc khi gặp cơn giông tố.

Con người không thể chọn cho mình nơi sinh ra, những có thể tự chọn cho mình một cách sống; rèn luyện cho mình khả năng chịu đựng và bản lĩnh ý chí qua thử thách, khó khăn, bất hạnh và cả thất bại. Thất bại, bất hạnh có thể là điều tuyệt vọng với người này nhưng có thể là may mắn với người khác – tùy vào cách chúng ta đón nhận, bằng cách dũng cảm vượt qua hay tự thương thân trách phận mà gục ngã.(First news)

2. “Này Bà, Lòng Tin Của Bà Mạnh Thật. Bà Muốn Sao Thì Sẽ Được Vậy.”(Mt 15,28).

Chúa Giêsu quả đã có lý khi nhận xét như thế.

Lòng tin lớn lao là lòng tin biết kiên trì khi bị thử thách.

Có một người nông dân nọ có một con lừa già. Một hôm, con lừa bị rơi xuống một cái giếng hoang khô cạn và đau đớn kêu la thảm thiết.

Sau khi bình tĩnh đánh giá tình hình, vì thương cho con lừa người nông dân đã quyết định nên nhanh chóng giúp nó kết thúc sự đau đớn của nó. Anh gọi thêm mấy người hàng xóm để giúp anh cùng lấp đất chôn con lừa tội nghiệp.

Lúc đầu, con lừa hoảng loạn vì những gì người ta đang làm đối với nó. Nhưng khi từng tảng đất được hất xuống giếng liên tiếp theo nhau ập trên vai nó, một ý nghĩ chợt lóe lên: cứ trỗi lần một tảng đá rơi đè lên vai, nó lại lắc mình cho đất rơi xuống và đứng lên trên. Cuối cùng, nó đã được cứu thoát.

Người đàn bà hôm nay cũng vậy. Bà đã chẳng ngã lòng trước sự thinh lặng lạnh lùng đến độ như vô cảm của Chúa.

Bà xin Chúa nhìn đến nỗi đau của một người mẹ, đang đau vì nỗi đau của đứa con. Nhưng Ðức Giêsu không đáp lại một lời.

Phải chăng Ngài lạnh lùng trước nỗi đau, lãnh đạm trước điều Ngài có thể làm được?

Nhiều khi khi cầu nguyện chúng ta cũng gặp sự thinh lặng như thế.

Chúng ta khắc khoải tự hỏi: Chúa có nghe gì không? Chúa có thấy gì không?

Bị thất bại nhưng bà cứ đi sau mà kêu, kêu hoài, kêu mãi.

Rồi bà trực tiếp giáp mặt Ngài, và nài xin Ngài cứu giúp.

Kết quả lại là một lời từ chối không khoan nhượng, mặc dầu đã có thêm lời hỗ trợ của các môn đệ“Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc nhà Is-ra-en mà thôi.”(Mt 15,24)

Vẫn chưa chịu thua, bà đến sụp lạy dưới chân của Chúa để nài xin. Lần này không còn phải là một lời từ chối mà còn như một sự sỉ nhục: “Không nên lấy bánh của con cái mà ném cho chó con.”

Bà có bị sốc không khi Ðức Giêsu ví dân ngoại với chó con nuôi trong nhà, không đáng được hưởng phần bánh của con dân Ít-ra-en?

Chắc chắn bà đã chẳng thất vọng trước lời từ chối này.

Còn gì tốt đẹp hơn sau những thử thách mà được thành công. Nếu người đàn bà kia đã không kiên vững trong thử thách thì chưa chắc gì chúng đã được thấy một kết quả mỹ mãn như thế. “Bà muốn sao thì sẽ được vậy. Từ giờ đó, con gái bà được khỏi”(Mt 15,28).

Rõ ràng là Chúa đã không muốn giành lấy sự thành công cho mình mà Ngài đã giành vinh dự đó cho người đàn bà. “Bà muốn sao thì được như vậy” (Mt 15,28)

Như thế chúng ta mới thấy sức mạnh của niềm tin là thế nào. Trong Tin Mừng có lần Chúa đã nói đến một niềm tin có thể chuyển núi dời non là thế.

Chúng ta hãy xin Chúa củng cố niềm tin cho mỗi người chúng ta để chúng ta có thể làm nên những việc lạ lùng trong đời sống của chúng ta.

 

Xin được kết thúc bằng: Lời Khuyên Của Cuộc Sống

Dũng cảm là dám đương đầu với những thử thách dù chưa biết sẽ vượt qua, là khi tiếp tục cố gắng dù vẫn biết có thể sẽ thất bại.

Người ta chỉ có thể kính trọng thực sự những gì mà họ tin tưởng, không phải ở những gì mà họ chỉ biết và nghe.

Cuộc sống không có ý nghĩa nếu không phải trải qua sóng gió, con người sống là để vươn lên, để vượt qua khó khăn.

Một khi bạn sống và dựa vào nhưng khuôn khổ, quy luật – hạt giống duy nhất sẽ nảy mầm chính là định kiến.

Lòng trắc ẩn chỉ có thể là những tình cảm chân thật xuất phát tận đáy lòng.

Trên thế gian này, điều duy nhất mà con người cần phải chế ngự, chính là thái độ, là cách cư xử của bản thân mình.

Số lần thành bại của con người không quan trọng bằng thái độ của người đó cả lúc thành công lẫn khi thất bại.

Nếu lúc nào cũng đợi đến khi nắm chắc phần thắng mới làm bạn sẽ chẳng bao giờ làm được điều gì cả.

Có được những gì mình muốn, có lúc không ý nghĩa bằng dám cho đi những gì mình có.

Khi dùng bản đồ, bạn luôn phải tuân theo phương hướng, còn khi không có nó, hãy phán đoán và lắng nghe trái tim của mình.

Nếu bạn chưa dám liều mình chấp nhận thất bại để đạt được một điều gì hoặc là bạn hèn nhát, hoặc bạn chưa thật sự muốn nó.

Khi bất hạnh, lỗi lầm quật ngã bạn, bạn có quyền tiếp tục nằm đấy hoặc can đảm đứng lên. (Như Quỳnh theo Internet)

Thế nhưng bà không tự ái, không giận dữ, không quay lưng bỏ đi. Bà khiêm tốn đáp: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.”
CN 20 TN A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
CN 20 THƯỜNG NIÊN A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Tin Mừng thánh Mt 15, 21-28Chào các em,
Hôm nay, Chúa Nhật 20 Thường Niên, năm A, Tin mừng theo thánh Mát-thêu.

Đoạn Tin mừng Mt 15, 21-28 hôm nay thuật lại cuộc gặp gỡ đầy xúc động giữa Chúa Giê-su và người phụ nữ Ca-na-an, một người ngoại giáo mang trong mình nỗi đau xé lòng khi con gái bị quỷ ám.

“Ra khỏi đó, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn” (21). Chúa Giê-su rời lãnh thổ Do thái sang vùng đất của dân ngoại. Đây không phải là chuyến đi địa lý mà là sự chủ động bước vào ranh giới của những người bị coi là bên ngoài ‘giao ước’. Nhiều lúc, trong đau khổ, chúng ta cảm thấy mình bị gạt ra bên lề hay bị Thiên Chúa bỏ rơi. Nhưng qua câu này nhắc nhớ ta rằng Chúa Giê-su luôn chủ động tìm đến những ‘vùng biên giới’ của nỗi đau để gặp con người.

“…thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở miền ấy đi ra, kêu lên rằng: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!” (22)  Đây là tiếng kêu của một người mẹ. Đáng ngạc nhiên bà gọi Chúa Giê-su là “Con vua Đa-vít”, một tước hiệu mang ý nghĩa Đấng Thiên Sai. Bà có thể chưa hiểu về Chúa Giê-su nhưng đã nhận ra nơi Người một quyền năng cứu độ mà bà cần đến. “Xin dủ lòng thương tôi”,  dù người đang đau là con gái bà. Nỗi đau của con đã trở thành nỗi đau của mẹ.

“Nhưng Người không đáp lại một lời. Các môn đệ đến gần Ngài và xin rằng: ‘Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu van hoài!’” (23) Sự im lặng của Chúa không phải là một sự khước từ, Người giữ im lặng để kéo dài thử thách và làm cho đức tin của bà được bộc lộ. Có những lúc Thiên Chúa dường như im lặng trước những lời cầu nguyện, trước những lời xin chữa lành, trước những đau khổ mà chúng ta gặp phải…Chúa ở đâu? Chúa vẫn ở đó, bên cạnh chúng ta. Người dẫn chúng ta đến với chính Người chớ không phải chỉ những lời ta cầu xin.

“Người đáp: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.”(24) Một lần nữa, cánh cửa dường như đóng lại. Nhưng người mẹ không bỏ cuộc. “Bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” (25). Đây là lần thứ hai bà kêu xin. Bà không tranh luận. Bà không trách móc. Bà chỉ bám vào Chúa. Bà tiến lại gần Người hơn và sấp mình bái lạy Người. Cử chỉ bái lạy thể hiện sự tôn thờ sâu sắc, tin tưởng tuyệt đối vào Chúa Giê-su.

“Người đáp: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.”(26). Trong ngôn ngữ Do thái thời ấy, ‘chó’ đôi khi được dùng để chỉ dân ngoại. Thánh Mát-thêu dùng cách nói nhẹ nhàng ‘chó con’ để chỉ thú cưng nuôi trong nhà chứ không mang tính lăng mạ. Chúa Giê-su đã thử thách mức độ kiên trì của bà. Nhiều lúc Thiên Chúa thanh tẩy sự tự ái và lòng kiêu ngạo của con người. Để nhận được ân sủng, tâm hồn cần hạ mình xuống thật sâu.

Nhưng người phụ nữ không quay lưng. “Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” (27) Lời đáp thật khiêm nhường. Bà chấp nhận mình không có gì để đòi hỏi nhưng vẫn tin vào lòng thương xót của Thiên Chúa. Dù chỉ là những mảnh vụn, nhưng trong bàn tay của Thiên Chúa cũng có thể trở nên dư đầy.

“Bấy giờ Đức Giê-su đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy.” Từ giờ đó, con gái bà được khỏi”(28). Chúa Giê-su khen ngợi công khai lòng tin mạnh mẻ của người phụ nữ ngoại giáo. Lòng tin ấy đã được thể hiện bằng sự kiên trì, lòng khiêm nhường, sự phó thác, khả năng vượt qua sự im lặng, khả năng vượt qua những điều có thể làm mình tổn thương và nhất là không rời bỏ Chúa. Nhiều lúc đức tin không phải là không gặp thử thách, mà là vẫn bám lấy Chúa khi gặp thử thách; hay dù không hiểu vẫn một lòng tin Chúa, vẫn phó thác vào Chúa dù chưa được như mình mong muốn.

Các em thân mến,
Bài Tin mừng kể chuyện người phụ nữ Ca-na-an chạy đến với Chúa Giê-su, kêu xin Người chữa lành cho con gái đang bị quỷ ám. Bà chỉ có một lời cầu xin rất đơn sơ: “Lạy Ngài, xin thương xót tôi!” Nhưng điều làm chúng ta ngạc nhiên là Đức Giêsu không đáp lại một lời. Bà vẫn không bỏ cuộc. Các môn đệ xin Chúa ‘Bảo bà ấy về đi’. Nhưng Chúa Giê-su lại nói một câu còn khó hiểu hơn: “Người được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en.”

Bà vẫn tiến đến, sấp mình trước mặt Người và nói: “Thưa Ngài, xin cứu giúp tôi!” Chúa Giê-su lại thử thách bà bằng một hình ảnh rất mạnh: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con.” Thế nhưng bà không tự ái, không giận dữ, không quay lưng bỏ đi. Bà khiêm tốn đáp: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” Và Chúa nói: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn sao thì sẽ được vậy.” Tin Mừng kết thúc bằng câu: “Từ giờ đó con gái bà được khỏi.”

Các em thân mến,
Noi gương người phụ nữ Ca-na-an, vẫn tin và không bỏ Chúa, chúng ta phải làm gì?

– Khi gặp khó khăn như khi làm bài không được… hãy luôn nhớ đến Chúa.

– Khi điều cầu xin chưa được… hãy luôn kiên trì cầu nguyện.

– Khi gặp những lo lắng trong cuộc sống… hãy luôn phó thác mọi sự cho Chúa.

Có như thế, chúng ta mới trở nên những tông đồ đích thực của Chúa Giê-su.
Hãy trở nên những học trò ngoan của Thầy Giê-su các em nhé.
Mến chào tất cả các em.

Vui Học Thánh Kinh
CN 20 TN A

01. Trong bài Tin mừng hôm nay (Mt 15,21-28)  Chúa Giêsu đi đến miền nào?
a. Ai cập và Xi-nai.
b. Bê-lem và Giê-ru-sa-lem.
c. Tia và Xi-đôn.
d. Na-da-rét và Mác-đa-la.

02. Người phụ nữ Ca-na-an chạy đến xin Chúa Giê-su giúp đỡ chuyện buồn gì?
a. Nhà bà nghèo túng.
b. Bà bị còng lưng.
c. Con gái bà bị quỷ ám.
d. Bà bị mù hai mắt.

03. Khi người phụ nữ Ca-na-an kêu van, thái độ ban đầu của Chúa Giê-su thế nào?
a. Chữa lành ngay lập tức.
b. Mỉn cười chào bà.
c. Trao bánh cho bà.
d. Im lặng không đáp.

04. Các môn đệ nói gì với Chúa Giê-su về người phụ nữ Ca-na-an này?
a. Xin Thầy cho bà bánh.
b. Xin Thầy đi theo bà.
c. Xin Thầy bảo bà về.
d. Xin Thầy mời bà ở lại.

05. Người phụ nữ Ca-na-an đã ví mình như con vật nào để xin lòng thương xót của Chúa?
a. Con lừa hiền lành.
b. Con chiên ngoan.
c. Con chim sẻ nhỏ.
d. Con chó con.

06. Điều gì ở người phụ nữ Ca-na-an đã làm Chúa cảm động và khen ngợi?
a. Lòng tin mạnh mẽ.
b. Quần áo đẹp đẽ.
c. Sự giàu sang quyền lực.
d. Giọng nói nhỏ nhẹ.

07. Kết quả cuối cùng của lời cầu xin kiên trì của người mẹ này thế nào?
a. Không có gì thay đổi.
b. Bà được ban nhiều bánh.
c. Con gái bà được chữa lành.
d. Bà được của cải dư dật.

Lời giải đáp Vui Học Thánh Kinh
CN 20 TN A

01. c. Tia và Xi-đôn.
02. c. Con gái bà bị quỷ ám.
03. d. Im lặng không đáp.
04. c. Xin Thầy bảo bà về.
05. d. Con chó con.
06. a. Lòng tin mạnh mẽ.
07. c. Con gái bà được chữa lành.

Thánh Kinh bằng hình Chúa Nhật 20 thường niên năm A

Thánh Kinh bằng tiếng Việt

Thánh Kinh bằng tiếng Anh

Trò chơi ô chữ – Chúa Nhật XX Thường Niên – Năm A