Thiếu Nhi Sống Lời Chúa, tuần Chúa nhật thứ 3 Phục Sinh năm A 19/04/2026.

LỜI CHÚA MỖI NGÀY

Bài Đọc I: Cv 2, 14. 22-28
“Không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong cõi chết”.
Bài trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Hỡi các người Do-thái và tất cả những ai ở Giêrusalem, xin hãy biết điều này và lắng nghe lời tôi! Hỡi những người Israel, hãy nghe những lời này: Đức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những phép lạ mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em, như chính anh em đã biết. Theo như Thiên Chúa đã định và biết trước, Người đã bị nộp, và anh em đã dùng tay những kẻ độc ác mà hành hạ rồi giết đi. Sau khi bẻ gãy xiềng xích tử thần, Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết mà cho Người phục sinh, vì không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong đó. Vì chưng Đavít đã nói về Người rằng: ‘Tôi hằng chiêm ngưỡng Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu tôi, để tôi không nao núng. Vì thế, lòng tôi hân hoan, miệng lưỡi tôi hát mừng, và xác tôi yên nghỉ trong niềm cậy trông: vì Chúa không để linh hồn tôi trong cõi chết, và không để Đấng Thánh của Chúa thấy sự hư nát. Chúa đã cho tôi biết con đường sự sống và cho tôi đầy hân hoan tận hưởng nhan thánh Chúa'”.
Đó là lời Chúa.
Đáp Ca: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 9-10. 11
Đáp: Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh (c. 11a).
Xướng: 1) Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng Chúa: “Ngài là chúa tể con, Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con”.
2) Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng.
3) Bởi thế lòng con vui mừng và linh hồn con hoan hỉ, ngay cả đến xác thịt của con cũng nằm nghỉ an toàn, vì Chúa chẳng bỏ rơi linh hồn con trong Âm phủ, cũng không để thánh nhân của Ngài thấy sự hư nát.
4) Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời!
Bài Đọc II: 1 Pr 1, 17-21
“Anh em được cứu độ bằng Máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền”.
Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Anh em thân mến, nếu anh em gọi Người là Cha, Đấng không thiên vị ai khi xét đoán mỗi người theo việc họ làm, thì anh em hãy sống trong sự kính sợ suốt thời anh em còn lưu trên đất khách. Anh em biết rằng không phải bằng vàng bạc hay hư nát mà anh em đã được cứu chuộc khỏi nếp sống phù phiếm tổ truyền, nhưng bằng máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền, không tì ố. Người đã được tiền định trước khi tác thành vũ trụ và được tỏ bày trong thời sau hết vì anh em. Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng làm cho Người sống lại từ cõi chết, và ban vinh quang cho Người để anh em đặt cả lòng tin và niềm hy vọng nơi Thiên Chúa.
Đó là lời Chúa.
Alleluia: x. Lc 24, 32
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa Giêsu, xin giải thích cho chúng con những lời Thánh Kinh; xin làm cho tâm hồn chúng con sốt sắng khi nghe Chúa nói với chúng con. – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 24, 13-35
“Hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?” Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”. Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông. Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?” Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.
Đó là lời Chúa.

Chủ tế: Anh chị em thân mến, Chúa Kitô Phục Sinh đang hiện diện giữa chúng ta khi chúng ta cử hành Lời Chúa và Thánh Thể. Kết hợp với Người chúng ta dâng lên Chúa Cha những lời cầu nguyện.

1. Nhờ được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa và Thánh Thể, xin cho Tin Mừng Phục Sinh thúc bách mọi người trong Hội Thánh, biết nhiệt thành loan báo Đức Giêsu Phục Sinh.

2. Xin cho Tin Mừng Phục Sinh trở nên nguồn sức mạnh cho những ai đang xây dựng sự hòa bình và hòa giải.

3. Xin cho Tin Mừng Phục Sinh trở nên nguồn an ủi và can đảm cho những ai đang thất vọng, sầu khổ, cô đơn và bệnh tật, để họ có thể vượt qua thử thách.

4. Xin cho Tin Mừng Phục Sinh giúp mọi người trong cộng đoàn chúng ta biết đón tiếp những người xa lạ với tình người và bác ái.

Chủ tế: Lạy Chúa, khi chúng con thất vọng thì Chúa ủi an. Khi chúng con gặp thử thách thì Chúa nâng đỡ. Xin ở lại với chúng con trong chiều tối của cuộc lữ hành trần gian và dẫn đưa chúng con đến bình minh rực rỡ là vinh quang Phục Sinh của Con Chúa. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.

Truyện tranh Công Giáo: Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 24, 13-35) Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ 

Bài giảng Chúa nhật cho thiếu nhi: Chúa nhật 3 Phục sinh năm A

“Họ nài ép Người rằng: Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn”. (Lc 24,29)

Chúng con thiếu nhi yêu quí,

Chúng ta vừa được nghe một bài Tin Mừng thật hay, thật đẹp.

Cha đố chúng con bài Tin Mừng hôm nay nói về câu chuyện gì ?

– Câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmaus.

– Hai môn đệ này là ai vậy chúng con ?

– Có lẽ là hai người trong nhóm 72 môn đệ của Chúa.

– Họ có thuộc nhóm các tông đồ không ?

– Dạ thưa không. Họ không phải là tông đồ, nhưng chỉ là những môn đệ yêu mến và đi theo Chúa Giêsu.

Bây giờ cha có hai câu hỏi cha muốn hỏi các con.

I. Câu Hỏi Thứ Nhất: Tại sao Chúa Giêsu hiện ra đi ngay bên cạnh mà họ không nhận ra Chúa.

Chúng con thấy sau khi Chúa sống lại thì việc nhận ra Chúa không dễ dàng.

Lúc đầu, khi Chúa hiện ra với Maria Mađalêna, chúng con thấy Maria thấy Chúa ngay không ? Thưa không. Vậy Maria tưởng mình thấy ai ? – Maria tưởng Chúa là người giữ vườn. Mãi cho tới khi Chúa lên tiếng gọi, lúc đó Maria mới nhận ra Chúa.

Còn các tông đồthì sao ? Mặc dù đã được Maria báo trước, thế nhưng khi Chúa hiện ra, cảm tưởng đầu tiên của các tông là tưởng mình thấy “Ma”. Mãi cho đến khi Chúa cho các ông ấy được nhìn xem, được sờ vào Chúa rồi Chúa ăn uống ngay trước mặt, lúc đó các ông ấy mới tin.

Hôm nay chúng con thấy….Hai môn đệđang buồn bã cùng nhau đi trên đường…vừa đi vừa chuyện trò về câu chuyện đau thương họ mới chứng kiến…Đang lúc đó thì Chúa hiện ra cùng đi với họ…Lúc đầu họ đâu có nhận ra Chúa…Phải đợi mãi cho tới khi Chúa dùng toàn bộ Kinh Thánh và các tiên tri để giải thích, họ mới cảm thấy lòng của họ “Nóng lên”…mãi cho tới khi Chúa vào quán trọ rồi bằng một cử chỉ thật quen thuộc, Chúa cầm bánh trao cho họ y như việc Chúa làm trước đó…lúc đó họ mới nhận ra Chúa.

Cha hỏi chúng con ? Tại sao lại như thế ? Tại sao họ đã không nhận ra Chúa ngay mà phải đợi đến lúc Chúa làm lại những việc quen thuộc Chúa đã làm thì lúc đó họ mới nhận ra Chúa ?

Đây chúng con hãy nghe Sách Giáo Lý mới trả lời: “Đức Kitô đã phục sinh với thân xác riêng của Người: Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! (Lc 24,39); nhưng Người không trở lại với đời sống trần thế. Cũng vậy, trong Người, “tất cả mọi người sẽ sống lại với thân xác riêng của mình, thân xác hiện giờ họ đang mang”, nhưng thân xác này “sẽ được biến đổi thành thân xác của sự vinh quang”, thành “thân thể có thần khí” (1Cr 15,44)(999): Sự “phục sinh” đó, vượt quá trí tưởng tượng và sự hiểu biết của chúng ta; điều đó chỉ có thể đạt tới bằng đức tin.(1000)

Chúng ta chỉ có thể đạt tới niềm Phục sinh bằng đức tin.

Cha kể cho chúng con câu chuyện này:

Một người Nga nọ sau khi đã mãn hạn tù đã kể lại tâm trạng của mình:

Dáng vẻ bên ngoài của tôi xấu xí đến độ không ai muốn đến gần tôi. Trong thời gian lao động cải tạo, thay vì làm việc chung với các trại viên khác, tôi bị giam mình xuống đáy hầm. Tình cờ một tai nạn xảy ra khiến lưng tôi bị gù.

Một ngày kia, có một cậu bé nhìn tôi thật lâu rồi hỏi tôi một cách ngây thơ:

– Chú ơi, chú mang cái gì trên lưng thế ?

Tôi đã nghĩ rằng cậu bé có ý chế nhạo tôi, biết thế nhưng tôi vẫn bình tĩnh trả lời:

– Cục bướu đấy cháu ạ.

Tôi chờ đợi cậu bé sẽ tiếp tục trò chơi gian ác của cậu. Nhưng không, cậu bé nhìn tôi một cách trìu mến rồi nói:

– Không phải thế đâu chú ạ. Chúa là tình yêu. Ngài không cho ai hình thù kỳ dị cả. Không phải chú có cục bướu đâu, chính chú đang mang trên lưng cái hộp đó. Trong cái hộp đó có đôi cánh của thiên thần, và một lúc nào đó đôi cánh sẽ mở ra và chú sẽ bay lên trời với đôi cánh đó.

Ý nghĩ ngộ nghĩnh của chú bé đã làm tôi sung sướng đến độ khóc thành tiếng.

Ôi sung sướng quá! Đúng là một vị thánh. Thánh nhân đã giúp tôi nhìn thấy Thiên Chúa cả trong những nơi bất hạnh, nhìn thấy sự may mắn ngay cả trong những mất mát thua thiệt, và nhất là biết nhìn thấy Chúa trong những người không ai muốn nhìn đến.

2. Câu Hỏi Thứ Hai: Chúa Đã Làm Gì Để Giúp Con Người Nhận Ra Chúa Sau Khi Chúa Phục Sinh ?

Chúng con thấy việc nhận ra Chúa sau khi Chúa Phục sinh không phải là việc dễ dàng chính vì thế mà Chúa đã có cách giúp con người nhận ra Ngài. Cha đố chúng con trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa đã dùng cách nào ?

Trước hết cha thấy Chúa đã sử dụng Kinh Thánh. Lý do vì Kinh Thánh là kho tàng Mạc Khải cho chúng ta về Chúa. Chúng con thấy, đứng trước hai người môn đệ đang buồn bã thất vọng, Chúa Giêsu đã không hề nhắc đến một việc nào có liên quan đến cái chết của Chúa mà Chúa đã dùng Kinh Thánh để giúp hai môn đệ tìm lại được niềm tin của mình. Đây là lời họ thú nhận với nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?” (Lc 24,32).

Rồi Chúa còn làm gì nữa chúng con ?

Chúa còn lập lại một việc trước đó không lâu Chúa đã làm khi lập Bí tích Thánh thể. Tin Mừng ghi “Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ” (Lc 24,30). Và kết quả như thế nào thì chúng con đã biết: “Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất” (Lc 24,31).

Như vậy chúng ta có thể hiểu: Thánh Kinh và Thánh Thể là hai phương thế Chúa muốn cho chúng ta dùng để có thể gặp được Chúa.

Loew là một phu khuân vác ở bến tàu. Anh là đảng viên của đảng Lao động Thụy Sĩ. Bỗng một hôm Loew nảy ra ý định thử đi tìm hiểu điều mà người Công Giáo hằng tin tưởng, có một Thiên Chúa thật không ?

Anh đến một dòng khổ tu và nói thật ý định của mình với cha bề trên. Cha không nói với anh điều gì ngoài những lời:

– Anh đã đi đúng đường rồi đó. Anh hãy tiếp tục đi đi, hãy coi tu viện này là nhà của anh.

Rồi cha bề trên giơ tay chỉ nhà nguyện, nói:

– Đây là nhà nguyện đang dâng lễ.

Loew vào, anh quì xuống như bao kẻ khác. Rồi anh cứ quì mãi trong khi những người khác đã thay đổi thế quì, thế đứng, thế ngồi. Đến lúc đã mỏi gối. Loew ngồi lên thì mọi người lại quì xuống vì lúc đó là lúc dâng Mình Máu Thánh Chúa.

Rồi đến khi rước lễ, mọi người lên rước lễ, chỉ mình Loew ngồi đó, thật chẳng giống ai, Loew nghĩ thầm.

Nhìn những người rước lễ đi xuống, Loew nhận ra những khuôn mặt: học thức, địa vị, bình dân… Loew tự hỏi: sao những kẻ này mê tín, dị đoan quá thế ? Ăn miếng bánh nhỏ bằng đồng xu thế kia để làm gì, họ có điên không nhỉ ?

Nhưng ý tưởng trên của Loew đã bị một tư tưởng khác tấn công: không lẽ những người có học thức, có địa vị xã hội hơn tôi mà họ lại điên, còn tôi thì ngược lại, khôn hơn sao ? Hay là tôi điên ?

Thế rồi, Loew tìm hiểu phép Thánh Thể với cha bề trên. Thời gian sau, Loew tâm sự:

“Bây giờ, tôi có thể nói như hai môn đệ Emmaus: “Tôi nhận ra Ngài, lúc Ngài bẻ bánh”. Chính lúc bẻ bánh chúng ta mới nhận ra chúng ta là anh chị em trong Đức Kitô. Có những người mà trước đó gặp ngoài đường, chúng ta dửng dưng như người xa lạ, nhưng trên bàn tiệc thánh, chúng ta thấy gần gũi với nhau. Tôi gặp Chúa Kitô nơi họ, cũng như họ gặp Chúa Kitô nơi tôi. Bởi chúng tôi cùng tin Phúc Âm, cùng lãnh nhận một của ăn là Mình và Máu Thánh Chúa Kitô”.

Học hỏi Phúc âm: Chúa nhật 3 Phục sinh năm A

Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn

Học hỏi Phúc âm: Chúa nhật 3 Phục sinh năm A

Lc 24,13-35

Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra.15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.16Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ? “ Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay”.19 Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy ? “ Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm,23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy”.

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ?27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn”. Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ? “

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn”.35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

Học Hỏi:

1. Đọc Lc 24,13-16. Bạn thấy Chúa Giêsu phục sinh khiêm tốn ở điểm nào ? Điều gì ngăn cản mắt hai môn đệ khiến họ không nhận ra Thầy mình ? Đọc Lc 9,45;18,34.

2. Đọc Lc 24,17-19. Bạn nghĩ gì về kỹ năng gợi chuyện của Chúa Giêsu ? Làm sao có được kỹ năng này ?

3. Dựa vào Lc 24,18-32, hãy cho thấy hai môn đệ này thiếu lòng tin, lòng mến và niềm hy vọng.

4. Đọc Lc 24,19-21. Điều gì làm hai môn đệ thất vọng và đau buồn ? Đọc thêm Cv 1,6.

5. Dựa vào Lc 24,25-27, hãy cho biết Chúa Giêsu đã làm gì để giúp họ lấy lại lòng tin ?

6. Đọc Lc 24,28-32. Hãy cho thấy cuộc nói chuyện của Chúa Giêsu với hai môn đệ đã thành công.

7. Đọc 24,30-31.35. Nhờ đâu mà hai môn đệ nhận ra người khách lạ đi với mình là Chúa Giêsu ?

8. Đọc 24,33-35. Bạn nghĩ gì về phản ứng của hai môn đệ sau khi nhận ra Chúa ?

9. Hãy nói cho một người chưa là Kitô hữu biết dựa vào đâu mà bạn tin rằng Chúa Giêsu đã phục sinh ?

10. Bài Phúc âm này có mấy cụm từ “dọc đường” ? Hôm nay Chúa Giêsu có đến gặp ta như người khách lạ ở dọc đường không ? Khi buồn chán, bạn có gặp Ngài ở chỗ nào khác không?

Vui học Kinh Thánh, Chúa Nhật III Phục sinh, năm A: “Chúa trỗi dậy thật rồi”

“Chúa trỗi dậy thật rồi”

TIN MỪNG thánh Luca 24,13-35

13Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Emmau, cách Giêrusalem chừng mười một cây số. 14Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giêsu tiến đến gần và cùng đi với họ. 16Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18Một trong hai người tên là Cơlêôpát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay”. 19Đức Giêsu hỏi: “Chuyện gì vậy?” Họ thưa: “Chuyện ông Giêsu Nazarét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ítraen. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy”.

25Bấy giờ Đức Giêsu nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! 26Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao? 27Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giêsu làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”

33Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Simôn”. 35Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

13Now that very day two of them were going to a village seven miles from Jerusalem called Emmaus, 14and they were conversing about all the things that had occurred. 15And it happened that while they were conversing and debating, Jesus himself drew near and walked with them, 16but their eyes were prevented from recognizing him. 17He asked them, “What are you discussing as you walk along?” They stopped, looking downcast.

18One of them, named Cleopas, said to him in reply, “Are you the only visitor to Jerusalem who does not know of the things that have taken place there in these days?” 19And he replied to them, “What sort of things?” They said to him, “The things that happened to Jesus the Nazarene, who was a prophet mighty in deed and word before God and all the people, 20how our chief priests and rulers both handed him over to a sentence of death and crucified him. 21But we were hoping that he would be the one to redeem Israel; and besides all this, it is now the third day since this took place. 22Some women from our group, however, have astounded us: they were at the tomb early in the morning 23and did not find his body; they came back and reported that they had indeed seen a vision of angels who announced that he was alive. 24Then some of those with us went to the tomb and found things just as the women had described, but him they did not see.”

25And he said to them, “Oh, how foolish you are! How slow of heart to believe all that the prophets spoke! 26Was it not necessary that the Messiah should suffer these things and enter into his glory?” 27Then beginning with Moses and all the prophets, he interpreted to them what referred to him in all the scriptures. 28As they approached the village to which they were going, he gave the impression that he was going on farther. 29But they urged him, “Stay with us, for it is nearly evening and the day is almost over.” So he went in to stay with them. 30And it happened that, while he was with them at table, he took bread, said the blessing, broke it, and gave it to them. 31With that their eyes were opened and they recognized him, but he vanished from their sight. 32Then they said to each other, “Were not our hearts burning (within us) while he spoke to us on the way and opened the scriptures to us?”

33So they set out at once and returned to Jerusalem where they found gathered together the eleven and those with them 34who were saying, “The Lord has truly been raised and has appeared to Simon!” 35Then the two recounted what had taken place on the way and how he was made known to them in the breaking of the bread.

I. HÌNH TÔ MÀU

* Chủ đề của hình này là gì?
………………………………………………….
* Bạn hãy viết câu Tin mừng thánh Luca 24, 27
…………………………………………………
…………………………………………………
…………………………………………………
…………………………………………………

II. TRẮC NGHIỆM

01. Người đồng hành với các môn đệ trên đường đi Emmau là ai? (Lc 24,15)
a. Ông Phêrô.
b. Ông Gioan.
c. Đức Giêsu.
d. Ông Êlia.
02. Dọc đường Đức Giêsu đã làm gì cho họ? (Lc 24,32)
a. Nói chuyện và giải thích Kinh Thánh.
b. Nói chuyện cho hết thời gian.
c. Nói chuyện thời sự.
d. Nói chuyện và rửa tội cho họ.
03. Bắt đầu từ ai, Đức Giêsu giải thích cho 2 ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh? (Lc 24,27)
a. Ông Ađam.
b. Ông Ápraham.
c. Ông Môsê.
d. Ông Đavít.
04. 2 môn đệ đã nhận ra Đức Giêsu khi Người làm gì? (Lc 24,35)
a. Trò chuyện.
b. Bẻ bánh.
c. Chúc bình an.
d. Bị đóng đinh thập giá.
05. 2 môn đệ đã nhận ra Đức Giêsu khi Người Bẻ bánh đang đi đâu? (Lc 24,13)
a. Bêlem.
b. Bêtania.
c. Emmau.
d. Caphácnaum.

III.  Ô CHỮ

Những gợi ý
01. 2 môn đệ đã nhận ra Đức Giêsu khi Người làm gì? (Lc 24,35)
02. Người đồng hành với các môn đệ trên đường người đi Emmau là ai? (Lc 24, 5)
03. Chuyện ông Giêsu Nadarét bị đóng đinh vào thập giá tính đến nay là ngày thứ mấy? (Lc 24,21)
04. 2 môn đệ này đi đâu? (Lc 24,13)
05. Hai môn đệ xem Đức Giêsu là ai đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân? (Lc 24,19)
06. Dọc đường Đức Giêsu đã nói chuyện và giải thích điều gì cho các ông? (Lc 24,32)

Hàng dọc: Chủ đề của ô chữ này là gì?

IV. CÂU THÁNH KINH HỌC THUỘC LÒNG

“Chúa trỗi dậy thật rồi”

Tin Mừng thánh Luca 24,34a

Lời giải đáp
VUI HỌC THÁNH KINH
CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH A

I. HÌNH TÔ MÀU

* Chủ đề: Trên Đường Emmau
* Câu Tin mừng thánh Luca 24, 27
“Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh”.

II. TRẮC NGHIỆM
01. c. Đức Giêsu (Lc 24,15)
02. a. Nói chuyện và giải thích Kinh Thánh (Lc 24,32)
03. c. Ông Môsê (Lc 24,27)
04. b. Bẻ bánh (Lc 24,35)
05. c. Emmau (Lc 24,13)

III.   Ô CHỮ

01. Bẻ bánh (Lc 24,35)
02. Đức Giêsu (Lc 24,15)
03. Thứ ba (Lc 24,21)
04. Emmau  (Lc 24,13)
05. Một ngôn sứ (Lc 24,19)
06. Kinh Thánh  (Lc 24,32)

Hàng dọc: Bẻ Bánh

Kinh thánh bằng hình: Chúa nhật 3 Phục sinh năm A

Phúc Âm Lc 24,13-35
“Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?”
CÓ CHÚA ĐỒNG HÀNH

Suy niệm:

Đi từ Giê-ru-sa-lem về Em-mau là đi về phía tây, phía mặt trời lặn, phía đêm tối. Tâm trạng hai môn đệ lúc ấy cũng rối bời như đêm đen: hy vọng vào việc Thầy giải phóng Ít-ra-en vỡ tan như bong bóng. Thế rồi, Đức Giê-su xuất hiện như người lữ hành cùng đi với họ, trò chuyện, giải thích Kinh Thánh cho họ. Mà cũng lạ, Ngài nói đến đâu, lòng họ mở ra đến đấy! Ý nghĩa của cuộc đời trở nên trong sáng, tối tăm trở nên sáng như ban ngày. Sau khi Ngài biến mất, họ phải đứng dậy ngay, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, đi về phía đông, phía mặt trời mọc, phía ánh sáng. Trong vài tiếng đồng hồ trên con đường mười một cây số ấy, Đức Giê-su đã đưa họ từ tâm trạng thất vọng, chán nản sang niềm vui phục sinh.
Mời Bạn:
Chỉ trong Đức Giê-su, bạn mới nhận ra được ý nghĩa của cuộc đời. Có Ngài hiện diện, ngay cả trong những ngày tháng đen tối, bạn vẫn có thể thấy ánh sáng cho hành trình cuộc đời. Được Ngài lưu lại trong tâm hồn, bạn nhận ra thiên đàng đã bắt đầu ngay trên trần thế này. Bạn đã có cảm nghiệm đó chưa? Nếu chưa, bạn sẽ làm gì để có được cảm nghiệm quý giá ấy?
Sống Lời Chúa:
Tôi dành thời gian để tiếp xúc với Chúa mỗi ngày qua kinh nguyện, thánh lễ, vì hiểu rằng có Chúa, cuộc đời tôi mới có ý nghĩa.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giê-su, Chúa thật tế nhị và lịch sự, Chúa làm như muốn đi xa hơn. Chúa không ép, nhưng muốn các môn đệ mời Chúa ở lại. Chúa ban cho con tự do và tôn trọng tự do ấy. Xin cho con hiểu được giá trị lớn lao của tự do, và sử dụng tự do ấy cách xứng hợp với ý Chúa. Amen.
Nguồn: 5 phút Lời Chúa tháng 04-2017
Xem Video clip
Thánh Kinh bằng tiếng Việt